Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

THƠ CỦA BẠN THƠ



LÃNG MẠN




Ta từng đợi nắng trong mưa
Từng yêu em thuở em chưa - "nên người!".
Mong manh những giấc mơ trôi

Đắm say - nghiêng ngả - cuộc đời lao đao!..
Toan liều hái cả trăng sao
Xâu thành chuỗi ngọc đeo vào ngực em!
KIêu sa - đỏng đảnh - dịu mềm...
Em là tiên nữ của miền phù du
Biến ta thành một gã tù
Chung chiêng - lơ lửng - thực hư khôn lường!..
Căng thân làm bãi chiến trường
Như bom nổ giữa đời thường mới đau!
Nào đâu có được gần nhau
Giống hai quả núi - hai đầu vu vơ?..
Thôi đành lại cứ dại khờ
Tập làm con nít để mơ chính mình
!


PTQ