Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

CẦU VUI, XƯỚNG HỌA THƠ ĐƯỜNG



THÚ CHƠI CẦU LÔNG
(bài xướng của nữ sĩ Thùy Tiên
Hồng Đức, Hoằng Hóa, Thanh Hóa)

Mon men thử tập cuộc chơi này
Dập xuống, nâng lên cũng thích thay
Ve vuốt lông cầu – ni* hứng hẳn
Mân mê cán vợt – nớ ưng ngay
Ê lưng “thựng” bụng...xin đừng nản
Xoạc cẳng nhoài thân vẫn cứ say
Mấy phát hứng, tung đầy khoái cảm
Thử rồi, mường tượng thấy hay hay !


SAY CẦU LÔNG
(bài họa của nghệ nhân nuôi ong
Nguyễn Văn Diệp An bình, Nam Sách,
Hải Dương)

Em định mon men nhập hội này
Mang cầu đòi góp, gớm ghê thay
Cho xem sáng mắt kêu : Thèm lắm
Mời đánh, vui lòng bảo: Sướng ngay
Xoạc cẳng đón cầu khi đã hứng
Vươn tay tóm cán lúc đang say
Aó quần xệch xoạc mà chưa chịu
Mệt lử lư rồi...ngó đến hay !

Phố Quê 15/11/2014 T.D

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

BÀI TRÊN TRANG BẠN

CHỒNG ƠI, CHỒNG HỠI, CHỒNG HỜI...

Chồng là một dạng đàn ông
Một phạm trù rất mênh mông lằng nhằng
Lúc bực khối chị gọi "thằng"
Vui vui các chị gọi bằng "anh yêu"
Chồng là bậc thánh nói điêu
Chém gió phần phật (thả diều bay ngay)
Giúp vợ người rất hăng say
Giúp vợ mình nói "việc này...để mai"
Chồng cậy có một củ khoai
Mình là phái mạnh phải oai với đời
Chồng to như thể ông giời
Chỉ ra mệnh lệnh, vợ thời nghe theo
Chồng là trụ cột, trụ kèo
Vợ là một thứ dây leo bám nhờ
Chồng đi từ sớm tinh mơ
Có khi về lúc....0h hôm sau
Hai chân đá lẫn lộn nhau
"Cười ra thực phẩm" đủ mầu phát kinh
Chồng luôn tự nhận thông minh
Tài giỏi bậc nhất hành tinh loài người
Vợ càng im lặng ngậm cười
Chồng càng lấn tới gấp mười lần hơn
Chồng là ông chủ ban ơn
Chồng là ngọn núi Thái Sơn cao vời
Trèo lên chắc mệt đứt hơi
Nên ta chấp nhận ở nơi dưới chồng
Chồng vững như sắt như đồng
Những lời ta nói là không ích gì
Chồng là một chiếc ti vi
Nhưng ta không thể tắt đi khi cần
Chồng là thánh, chồng là thần
Trượt chân rơi xuống cõi trần mà thôi
Nên vốn dĩ đã thế rồi
Đắng lòng vợ chỉ biết ngồi khóc than
Bụt hiện lên mới hỏi han
Nghe ta kể những trái ngang đời mình
Nghe xong....biến mất thình lình
Rồi gửi mail lại "tình hình...bó tay"
Ta đành ngậm đắng nuốt cay
Vận công để viết thơ này kêu oan
***
Đàn ông sợ vợ mới ngoan
Không biết sợ vợ hoàn toàn là sai
Sợ vợ mới đáng mặt zai
Kính vợ mới có tương lai huy hoàng
Đàn ông sợ vợ mới sang
Nếu không sợ vợ tan hoang của nhà
Dẫu sao vợ cũng đàn bà
Một phạm trù rất rườm rà mênh mông
Nên mới đặt cạnh đàn ông
Một phạm trù cũng mênh mông rườm rà.


(Tác giả: Hy Mã Lạp Sơn, Nam Định)
Các mẹ có thầy hình bóng chồng mình trong bài thơ này không ạ?

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

XƯỚNG HỌA THƠ ĐƯỜNG



DIỆP -  NGÔI

XƯỚNG HỌA THƠ ĐƯỜNG (P1)


TỰ THÚ

(bài xướng của Tạ Anh Ngôi)

Sáu bẩy xuân xanh dáng chửa khòm
Suốt đời đi thẳng, đứng chưa khom
Đuổi Tầu mấy trận dầm mưa đạn
Đánh Mỹ bao lần đội bão bom
Tam thất hay dùng chân vẫn cứng
Ba Ba còn chuộng cốt chưa om
Lên rừng xuống biển giao lưu rộng
Mê họa, say thơ, thích chát tom !


LIỆU SỨC

(bài họa của Nguyễn Văn Diệp)

Lưng còng, gối khụy, đứng lom khom
Vẫn cứ huênh hoang dáng chửa khòm
Thèm thử nửa keo – đùi đã mỏi
Cố mần đủ hiệp – mặt mày tom
Phởn phơ trong lúc ve “bình sữa”
Ủ rũ sau khi lấp”hố bom”
Nói dại có ngày “đi” đột tử
Bở phường kèn trống đến khua om !


Phố Quê 12/11/2014

THANH DẠ (sưu tầm)

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

XƯỚNG - HỌA THƠ ĐƯỜNG



DIỆP - NGÔI
xướng họa thơ Đường (P2) :

THÚ BỒNG LAI 
(bài xướng của Tạ Anh Ngôi):

Em đưa anh đến chốn bồng lai
Lạc thú tiêu dao trắng dạ đài
Rừng vắng, đồi hoang chờ khám phá
Khe sâu, suối lạ đợi đào khai
Anh mê mẩn ngắm vùng non trái
Em ngất ngây say cảnh nước cài
Ta dắt nhau vào nơi cõi mộng
Làm tiên huyền ảo dưới trần ai !

ĐỜI KỸ NỮ 
(bài họa của Nguyễn Văn Diệp)

Chỉ còn hương nhụy bán ven đài
Lại thích giao lưu khách vãng lai
Bướm lại, ong qua từ thuở bé
Kẻ đưa, người đón tự sơ khai
Mượt mà da dẻ nhờ son trát
Kiều diễm tóc tai cậy lược cài
Nặng kiếp hồng nhan thân bạc phận
Sắc tàn, hương nhạt cậy nhờ ai ?

Phố Quê 11/11/2014 T.D

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

LO XA


LO XA


















Ở ĐÂY HOA VẪN NỞ
NHƯ BÌNH MINH MỖI NGÀY
KHÚC SÔNG NÀO BỒI, LỞ
NƠI NÀO CÒN ĐẮNG CAY ?























TRỜI BÂY GIỜ CŨNG KHÁC
ĐẤT CŨNG BẠC MẦU RỒI
LÒNG NGƯỜI THÊM ĐỘC ÁC
TƯƠNG LAI THÌ...ÔI THÔI !


Phố Quê 09/11/2014 T.D.N

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

NỖI BUỒN...

NỖI BUỒN BẤT CHỢT 






Sách nhiều, bài viết cũng nhiều
Thì giờ thì ít, tiền tiêu thì còm
Hứng lên, nhờ MẠNG để dòm
Thấy toàn những chuyện om xòm, tang thương

Bao nhiêu câu chuyện dở dương
Bao nhiêu mờ mịt trên đường đi xa
Bao nhiêu tinh tú, tinh hoa
Đang rơi, đang rụng, đang nhòa...Buồn không !


Phải vì ngôn ngữ bất đồng
Bảo nhau chẳng được ; Để ÔNG TRỜI...lừa ? !*


Phố Quê 04/11/2014 TDN
 

*Truyện Cổ Tích VN : Con người bảo nhau xây đường lên Trời . Mọi người đồng tâm hiệp lực, nên chẳng mấy đã xây đến gần Thiên Đình . Ông Trời bèn nghĩ ra cách làm con người không hiểu được ý nhau nữa (ngôn ngữ bất đồng) . Cảnh “Ông nói gà, bà nói vịt” xảy ra, gây cãi lộn và chia rẽ, thù oán lẫn nhau...Nên loài người đã thất bại trong công cuộc chống Thiên tai!

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

MÌNH TỰ DẠY MÌNH !







            Mình không lo nổi cho mình
Nói gì đến giúp gia đình, xóm thôn
            Mình không võ luyện văn ôn
    Làm sao vượt được vũ môn, hóa rồng

            Những tài năng, những thần đồng
         Có phần ân đức tổ tông phù trì
           Ước mơ cao đẹp chi chi
     Nên chăng cũng tự bước đi của mình !

         Phố Quê 11/2014 thanh dạ