Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

NHẮN LẠI CHÚ NGUYỆT “QUAY”

Bây giờ vừa “nháy”,vừa “quay”
Lại thêm khổ sở cái tay phải “sờ”
Lại còn chuyển nghiệp sang… thơ
Thế thì hẳn cũng mệt phờ …râu trê !

Đành rằng nhiều sự đam mê
“Nháy”,”quay”,”thơ”…cũng cứ về thăm nhau
Nháy thì… ảnh , quay thì…AU
Góp phần tô điểm sắc màu Tri Ân

Dẫu rằng xóm đã đông dân
Muốn lên Làng-ảo vẫn cần đông hơn
Tô Hà đã nói xanh rờn
“Biến Tri Ân hóa giang sơn đẹp giầu!...

Vắt chân lên cổ …về mau !

xóm Tri Ân 02-11-2011 anh quân bưu vui tính - TD


Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

CŨNG TỪ HÒN ĐẤT…
 ( Tặng XUÂN-THẢO)

Cũng từ hòn đất nặn ra
Cái là ông Bụt,cái là Vại dưa
Vại dưa mãn kiếp mặn,chua
 Quanh năm Bụt ngát hương đưa,quả đầy…

Người ta rõ thật bầy hầy
Vại dưa,ông Bụt…cũng tay người làm
Bụt bằng đất tốt cho cam
Có khi là đất tạp nham bãi bồi !?


Phố Hóp 01-11-2011 T.D



Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

HỎI NGƯỜI Ở ĐÂU ?
 (nhắn tìm Nguyễn Khắc Nguyệt)

Đang vui với “bạn bè tôi”
Tự nhiên “mất dạng”-Hỏi người ở đâu
Hay từ cái đận “có dâu”
Chân chạy còn mỏi,tóc râu còn phờ
Nhưng mà từ bấy đến giờ
Sắp tròn “một nguyệt”-Văn thơ chưa hồi ?

Hãy về lại XÓM , ông ơi
Ông ở đâu ?Để hội chơi mong chờ !

  Thay mặt những bạn bè ở xóm tri ân- av


lại họa bài PHÙ DU của XUÂN THẢO (bài số 2 của THANH DẠ)


CÂU CHUYỆN XƯA NAY

Câu chuyện xưa nay-chức với quyền
Đứng ngồi tranh chấp-dưới hay trên
Thói đời giữ ghế nhe nanh ác
Tâm phật cầm cân thủ đức hiền


(Phụ chép bài PHÙ DU của XUÂN THẢO:

Cứ nghĩ ta đây có chức quyền
Ngông nghênh,hống hách thế bề trên
Biết đâu cát bụi từ trong đất
Cũng nặn được lên Bụt,Thánh hiền )

 

XƯỚNG HỌA

CỨ NHƯ...
 (họa bài PHÙ DU* của XUÂN THẢO)

Mua bán ở đâu được tí quyền
Đã đòi ngồi chốc với ăn trên
Cứ như cứt nát mà cao chóp**
Giống hệt hùm beo giả ngoại* hiền

Phố Hóp 31-10-2011 thanh dạ
*bà ngoại trong truyện Em bé quàng khăn đỏ
**"Cứt nát có chóp"-thành ngữ Vn-ý nói bản chất
chẳng ra gì mà lại vênh váo



*PHÙ DU
(Xuân Thảo)
Cứ nghĩ ta đây có chức quyền
Ngông nghênh,hống hách thế bề trên
Biết đâu cát,bụi từ trong đất
Cũng nặn được lên Bụt,Thánh hiền


Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011

Thứ sáu, ngày 28 tháng mười năm 2011

VỀ Ý,TỨ TRONG THƠ (BÀI 03)

    Bài này tôi viết sau khi đọc bài LẠI BÀN VỀ Ý VÀ TỨ của ĐỖ ĐÌNH TUÂN viết 27-10-2011 đăng trên DODINHTUAN'S BLOG . Thực ra,vấn đề là ở chỗ cần hiểu rõ Ý và TỨđồng nhất ở chỗ nào và dị biệt ở chỗ nào.Như bài viết trước của ông Tuân có đưa ra một sự hình dung rằng Ý= XÔI,THỊT,BỎNG...để lộn xộn trong CÁI TÚI CHỮ+LỜI ;Còn TỨ=XÔI,THỊT,BỎNG...được bao gói cẩn thận,kín đáo,đẹp đẽ...khiến người muốn ăn thì phải biết cách bóc,mở-nếu không khéo thì "xôi hỏng,bỏng không"...ấy chứ ! Hình dung như vậy thì có nghĩa rằng ÝvàTỨ chỉ khác nhau ở chỗ TỨ được bọc gói kỹ càng,đẹp đẽ hơn .
  Tôi cho rằng hình dung như vậy chỉ nói được cái bên ngoài của Ý và TỨ.Thực ra khi Ý được thể hiện bằng CÁI VỎ "cẩn thận,kín đáo,đẹp đẽ" thì nó đã làm cho XÔI,BỎNG,THỊT...mang một phẩm chất khác (vì ngôn ngữ là vỏ của tư duy -nó đi từ nội dung tư duy ra).Do vậy ,cùng một Ý mà mỗi người diễn đạt rõ hơn,sâu hơn,khác hơn,độc đáo hơn...Nó tùy thuộc vào chiều sâu nhận thức và cảm thụ của người viết.Vì thế,tôi cho rằng TỨ =Ý ĐƯỢC DIỄN ĐẠT ĐỘC ĐÁO CỦA MỖI NGƯỜI THƠ .Ý thì ai cũng có thể nghĩ ra được.Song để trở thành TỨ thì đâu phải ai cũng làm được ?Vì những lẽ trên tôi mới nói rằng muốn biến Ý (chợt xuất hiện trong đầu-đối với người mới làm thơ) thành TỨ thì "phải có sự gia công sâu hơn về ý tưởng và nghệ thuật"-Tức là đào sâu suy nghĩ hơn về chiều sâu ,về các khía cạnh của Ý và tìm ngôn từ ...thể hiên cho chuẩn
xác,phù hợp.Từ điển Tiếng Việt do Trung Tâm Từ Điển Ngôn ngữ Hà Nội Vn có định nghĩa :TỨ=Ýcủa bài thơ nảy ra trong quá trình nhận thức,cảm thụ,phản ánh hiện thực (trang 1054).NHẬN THỨC,CẢM THỤ,PHẢN ÁNH...đều thuộc về trình độ CÁ NHÂN các THI NHÂN đó sao?

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011


THỬ TÌM HIỂU “Ý-TỨ”CỦA MỘT SỐ BÀI THƠ

Một điều rất mừng khi viết bài này,tôi đã tìm thấy trên mạng một số bài của dân trong xóm,trong làng ,mà tôi cho rằng đã biết LẬP TỨ- tức là đã biết thể hiện Ý một cách nghệ thuật,có nghề .Gần đây nhất là bài LÀM BÁNH của VÂN ANH .Ý của bài thơ ,trên bề mặt là : Làm bánh thật là khó ; Dù mình mong muốn mang lại “tấm bánh thơm tho tay người”bằng những việc làm nhiệt tình,trực tiếp:
        
                                   Xắn tay nhào bột nên hồ
                               Những mong tấm bánh thơm tho tay người
Nhưng ,trớ trêu thay,bánh không thành bánh ,mà “thành cái ơ hờ”và “bột đi đằng bột,thẫn thờ lòng nhân”.
      Đến đây thì Ý ló dần cái TỨ ra ở mấy từ “ơ hờ” và “thẫn thờ lòng nhân”.Đó là nói về tâm trạng con người rồi-đâu phải là bánh nữa ? Cái TỨ lộ rõ nguyên hình :
                                 Những mong nồng ấm,ngọt lành
                                 Hóa ra thành cái chúng mình lửng lơ
(thực ra 2 câu này vi phạm luật “mạch kị lộ” trong làm thơ-không có 2 câu này bài thơ vẫn chỉnh )
      Hai câu kết trở về chuyện làm bánh thật khó lắm thay-dù nguyên liệu chuẩn bị ngon lành,tử tế mà kết quả chẳng được như mong đợi:
                                  Bánh ngon mà khó thế ư
                                  Bột tươi,nhân đậm sao chưa được giòn !!!!
     Thế là cái Ý thì nói về việc LÀM BÁNH nhưng lại bao hàm cả lĩnh vực khác;như trong quan hệ yêu đương,quan hệ vợ chồng v.v…Nó đã thành TỨ
     Tóm lại khi Ýcó độ hàm xúc,có trường-liên-tưởng rộng hơn,sâu hơn …thì được gọi là TỨ. TỨ thể hiện chất NGHỀ,chất CHUYÊN NGHIỆP hơn.Nếu làm thơ định nói gì cứ nói TOẠC MÓNG LỢN ra ; Người đọc xong thấy không còn gì để nói…thì đó không phải là TỨ mà cũng chẳng phải là Ý thơ nữa
     Dài rồi,xin để lần sau lại tiếp . Xin có lời cáo lỗi với nhà LLPB của Làng vì tội lấn sân


     Làng hóp 28-10-2011 nhà lý sự cùn T.D