Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

TỨ TUYỆT BA BÀI



BA BÀI TỨ TUYỆT




1.Ô NHIỄM
Cái gì cũng nhiễm bẩn rồi a ?
Bẩn ruột, bẩn gan, bẩn thịt da
Nếu cả tâm hồn mà cũng bẩn
Gia phong, Quốc thể...cũng tiêu hà !


2.RÁC
Chẳng hiểu vì đâu, rác quá nhiều
Rác nhiều như thể núi non phiêu
Kiểu này, chết chắc vùi trong rác
Trốn rác, may còn cách hỏa thiêu !


3.QUẢNG CÁO
Muốn bán hàng ôi được giá cao
Rao to : Hàng Sạch, Chất Thanh Tao
Dẫu rằng sự thật là đồ đểu
Nói dối cho hay, khách vẫn vào !

Phố Quê 1/2/2015 –

một ngày thời tiết lạnh

TDN

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

THƠ CỦA BẠN THƠ (PHẠM THANH QUANG - HV HỘI NHÀ VĂN)

THUYỀN ĐÁ BÊN HỒ CÔN MINH
 
Một chiếc thuyền không phải là thuyền vì làm bằng đá
Một khối đá không còn là đá vì phải làm thuyền
Cái nghịch lý ở đời tôi sờ thấy
Sóng trên hồ ràn rạt vỗ niềm tin !?..


Ôi ý tưởng nửa nghìn năm trước
"vua là thuyền và nước là dân"
Không muốn thuyền bị nước kia đánh đắm
Nên phải làm bằng đá vạn cân?..


Vua chúa hỡi chắc thời nào cũng vậy
Cứ oái oăm muốn đá nổi nước chìm?..
Công sức nhân dân việc chi làm chả được
Không ít người đã hóa đá trái tim!


(Di Hòa Viên Bắc Kinh: 16.10.1998 )
RÚT TRONG TẬP THƠ "KHOẢNG LẶNG KHÔNG GIAN"
NXB HỘI NHÀ VĂN NĂM 2000. PTQ

AI NGỜ !...



AI NGỜ !...




Thơ tình có lắm chữ “Em”
Cho nên vợ đã nổi ghen lạ lùng :
Gió mưa, sấm chớp đùng đùng
Tuyên bố “ bỏ chồng “ – Thật tội nhà thơ .

Nhà thơ bỗng hóa bơ vơ (tự do?)
Thơ tình
Thơ tiếc
Ai ngờ...
Hay hơn !

Phố Quê 1/2015
THANH DẠ

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

NHÌN NHAU THỞ DÀI



NHÌN NHAU THỞ DÀI
(Chuyện đời chéo ngoe)




Mình già, thì vợ cũng già
Mình yếu, vợ cũng bảo là “yếu hơn”
Hỏi ai giải được nguồn cơn
Hai thằng bỗng hóa cô đơn hai thằng !

Có cô hàng xóm bảo rằng :
- Cho Em giúp việc – gọi bằng Ô - SIN
giúp Anh, giúp Chị 2 bên
ai cũng nhàn hạ, và Em được nhờ !

Vợ rằng : “Cô bảo gì cơ ?...
còn cái chuyện ấy, hãy chờ...kiếp sau !”
Thế là 3 đứa đều đau
Cả 3 bấm bụng, nhìn nhau...thở dài !

Phố Quê
Những ngày cuối năm Ngựa
(26/1/2015)
THANH DẠ

ĐƯỜNG THI XƯỚNG HỌA

THƠ HỌA VUI CÙNG BẠN PHÂY BÚC

  TRỜI HÃY GIÚP TÔI...
(Họa đảo vận bài Mơ hão...
của Đỗ Đăng Cang )
 
Dẫu muốn, nhưng rồi cũng phải thôi
Tuổi hơn bẩy chục cái xuân rồi
Hàm răng như cửa không còn cánh
Mái tóc tựa mây đã mãn trời 

Mở két thấy còn vô khối bạc 
Vũ trường cũng có khá nhiều nơi
Cái buồn ở chỗ không còn sức 

Nếu được, xin trời hãy giúp tôi !

THANH DẠ


CHÁN BỎ ĐỜI
(hoạ cùng Bác Đăng Cang)

Bà hắn đi chơi đã tháng rồi
Xuân về rét buốt cái thân tôi
Lạnh lùng nhà cửa ngơ sông núi
Thổn thức ao chuôm nhớ biển trời
Mấy bận thăm dò lầu khắp chỗ
Đôi lần muốn thử quán vài nơi
Thò tay móc ví vài xu lẻ
Chán chết cam lòng muốn cũng thôi


PNV

PHỤ CHÉP BÀI XƯỚNG CỦA ĐỖ ĐĂNG CANG :
NHÂN DỊP ĐÓN XUÂN ẤT MÙI:

MƠ HÃO CỦA LÃO CHĂN DÊ
.
Ất mùi xuân mới sắp về rồi
Cảm xúc trào dâng đến với tôi

Muốn vượt biển khơi thăm đảo vắng
Thích leo núi dốc ngắm mây trời
Ước đi du lịch chơi nhiều nước
Mơ được đón chào ở mọi nơi
Lục khắp túi mình tiền chẳng thấy
Nên đành chăn mấy chú dê thôi
.

HN 31-12-2014

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

CUỐI TUẦN CẢM TÁC

CUỐI TUẦN CẢM TÁC :









CUỐI TUẦN VỀ VỚI NGƯỜI THÂN
ĐỂ MÀ CHIA SẺ ÁI ÂN CÙNG MÌNH !
AI CÒN TỔ ẤM GIA ĐÌNH
LÀ CÒN NGUỒN CỘI NGHĨA TÌNH NĂM CHÂU !

Phố Quê 24/1/2015 T.D.N