Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

KHÔNG CHỈ LÀ NHÀ PHÊ BÌNH VĂN HỌC;ĐỖ ĐÌNH TUÂN CÒN LÀ MỘT NHÀ THƠ,NHÀ VĂN

CHÙM THƠ BÁT CÚ CỦA ĐỖ ĐÌNH TUÂN







1. Tự bạch

Tôi đang nặng gánh phó thường dân
Chưa dám làm thơ chỉ ghép vần
Tiếng trắc tiếng bằng theo phép cũ
Câu đùa câu thật bỡn người thân
Văn chương dẫu chẳng nên cơm cháo
Nghiên bút còn vương chút nợ nần
Khi họa đôi vần khi tự sự
Cũng là ôn cố để tri tân.
                               1997


2. Tự chúc tuổi 60

Năm nay tròn sáu chục xuân đời
Nhâm Ngọ xuân về tôi chúc tôi
Sớm sớm lắc lưng cho dẻo sống
Chiều chiều hít thở để dài hơi
Thưa răng mòn lợi nhai còn tốt
Miếng nạc miếng bì nuốt vẫn trôi
Thiên lý dặm xa đường chẳng ngại
Ngựa già gõ vó vẫn ròn tơi.
                                  2002


3. Về vườn

Sáu tư ta mới thật về vườn
Cơm áo bây giờ thôi trải bươn
Thân xác hom hem hình kẻ khó
Tâm hồn thắc thỏm nợ văn chương
Bánh trăng đêm sữa lung linh mộng
Rượu gió hoa vườn phảng phất hương
Khuya sớm vẫn ra người đủng đỉnh
Tình ai ấm lạnh tháng năm trường ?
                                12/2005


4. Tự sự tuổi 66

Tốn kém lại thêm hại sức mình
Mấy lần đi viện nghĩ mà kinh
Mắt lo tái phát kiềng bia rượu
Thân ngại hao gầy hãi kháng sinh
Yến ẩm tiệc tùng đành cáo lỗi
Bướm ong hoa nguyệt cũng mần thinh
Từ nay hắn hóa ra “sư cọ”
“Chay tịnh” quanh năm thế mới “trình” !
                                        2008


5. Đùa vợ

Việc chợ việc trường thảy giỏi giang
Nét xoàng nhưng nết lại không xoàng
Tóc mềm hơi giống lông cò lửa
Da trắng gần như đít chảo gang
Tiếng nói véo von y vịt đực
Thân hình thon thả hệt cây nhang
Người ta hiện đại tây đầm cả
Mình vẫn chân quê một gái làng.
                                   1998


6. Đùa bạn

Năm ngoái năm xưa mải vẽ trò
Vợ chồng bác giáo chạy cong mo
Khi ngồi gác xép đan ông ngựa
Lúc xuống nhà sau quấy mẻ hồ
Tíu tít tháng ngày nan với giấy
Miên man tuần tiết mũ cùng ô
Năm nay giải nghệ nhàn ra phết
Đã thấy rung đùi nghĩ ý thơ.
                                   1998


7. Đạo già

Nhà giáo về hưu hóa giáo nhà
Ta người đầy đặn với người ta
Bạn bè chia sẻ vui bè bạn
Hoa cỏ vun trồng thú cỏ hoa
Trái phải ngu ngơ đường phải trái
Xa gần láng máng chuyện gần xa
Thủy chung như nhất lòng chung thủy
Già đạo chi hơn giữ đạo già ?
                                   2007

 
8. So sánh

Tuân – Xuân chung  một cái đuôi “uân”
Mà khác biệt nhau đến vạn lần
Xuân những tươi hoa cùng tốt lá
Tuân thì tóp thịt lại trơ gân
Xuân chừng cốc vũ đà nên nhạc
Tuân mãi sang thu mới ghép vần
Từ đó thơ thơ và thẩn thẩn
Ngày nào hắn cũng ngỡ là xuân !
                                    2010


9. Đi phố Hóp

Ngẫu hứng hai thày đi phố Hóp
Ba ông đồ hẩm bỗng sum họp
Rượu ngang thịt chó ngồi lai rai
Biển thánh rừng nho bơi lóp ngóp
Thiên hạ ngoài đường có kể chi
Vợ con dưới bếp không bàn góp
Chắc là tàn cuộc khách ra về
Khổ chủ tha hồ mà kí cóp ?
                                  1911


10. Vợ chồng son

Đứa lớn đi rồi bé cũng bon
Ông bà trơ lại vợ chồng son
Khi không con mọn đời đâu trẻ
Lúc đã răng thưa lợi cũng mòn
Miếng nạc miếng bì tuy chợn chụa
Câu thơ chén rượu vẫn bùi ngon
Đố ai biết cái xuân xanh cũ
Liệu có âm thầm chịu héo hon ?
                                 1912


6/10/2012 Đỗ Đình Tuân

SÁCH CỦA ÔNG TUÂN



SÁCH CỦA ÔNG TUÂN

 



Ngoài bìa Quỳnh trắng,đêm đen !
Trong thì rặt những chê,khen thơ người
"Hoa thường héo,cỏ thường tươi"
Chê người - người vẫn toe cười tiếp thu
Khen người - người khóc hu hu:
Rằng em mà cũng làm thơ được à ?!

Trăm năm trong cõi người ta
Làm thơ cũng dễ,nhưng mà khó…hay !

LÀNG HÓP 0H10' 20-4-2013 T.D

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

CÂY ĐỀ LÀNG NỘI



CÂY ĐỀ LÀNG NỘI*



Cây đề Làng Nội mấy trăm năm
Lộc vẫn sum suê,sắc tím đằm
Ta mới bẩy mươi đầu đã bạc
Phải vì ta sống quá tham lam ?
Làng Nội  19-4-2013 TD
*cây đề làng Nội xã Thanh Lâm Huyện Nam sách được cho là lâu
năm nhất Hải Dương,tính đến thời điểm này

MỪNG ÔNG IN SÁCH

MỪNG ÔNG IN SÁCH
(họa bài IN SÁCH của Đỗ Đình Tuân)







Ông Tuân kể cũng khôn ranh
Tiều phu kiếm củi để dành về sau
Mặc đời tất bật cung cầu
Ông thì góp nhặt từng câu cho người
Chơi mà thật - thật mà chơi
Củi rừng phơi nỏ thắp lời khen chê ?!

Làng Hóp 11h15'  19-4-2013
(ngày giỗ tổ Hùng Vương) T.D



Tuân

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

CÓC CHẾT CHƯA YÊN


CÓC CHẾT CHƯA YÊN
(gửi tác giả các bài OAI & BỖNG THẤY OAI)





Cố gắng bao ngày được phút OAI
Người VAY,kẻ MƯỢN - ĐOÁI VĂN HOÀI
Thu hình,thu tiếng,còn lưu ảnh…
Cóc chết chưa yên - hỡi CÁC NGÀI ? !

Làng Hóp 18-4-2013  T.D




phụ chép 2 bài 
của Đỗ Đình Tuân & Tạ Anh Ngôi

 

BỖNG THẤY OAI 

(Họa bài:"Oai" của Đỗ Đình Tuân)


Cu Dạ nhà mình bỗng thấy oai
Tuân Thu tranh thủ kẻo không hoài
Lòng thòng trước cổ dây đeo số
Thử hỏi hội ta được mấy ngài?

Nhân Hưng,ngày 17-4-2013
Tạ Anh Ngôi 

OAI


Có thẻ làng ta được mấy ngài
Lòng thòng trước cổ vậy mà oai
Hôm nào sang mượn ta đeo thử
Kiếm chút “oai vay” kẻo nữa hoài.
16/4/2013
Đỗ Đình Tuân

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

MAI


MAI

Hỏi em,
Em bảo rằng…MAI !

Vàng tươi sắc nắng
trảỉ dài cõi xuân

MAI là 
thời điểm
kề gần

Là không
là có
là phần xa xôi

Bây giờ
em ở bên tôi

Mai này
Mai nữa
Mai rồi
Mai sau...?


Làng Hóp
17-4-2013
nguyenthanhda.blogspot.com

THƠ DÂN GIAN...(SƯU TẦM)

Đừng tưởng!

30208985_anhdep612075 


Đừng tưởng cứ núi là cao
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu
Cứ trên là sáng cứ tu là hiền
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên
Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
Đừng tưởng không nói là câm
Không nghe là điếc không trông là mù

Đừng tưởng cứ trọc là sư
Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây
Đừng tưởng cứ uống là say
Cứ chân là bước cứ tay là sờ
Đừng tưởng cứ đợi là chờ
Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần
Đừng tưởng cứ mới là tân
Cứ hứa là chắc cứ ân là tình

Đừng tưởng cứ thấp là khinh
Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to
Cứ già là hết hồ đồ
Cứ trẻ là chẳng âu lo buồn phiền
Đừng tưởng cứ quyết là nên

Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua
Dưa vàng đừng tưởng đã chua
Sấm rền đừng tưởng sắp mưa ngập trời
Khi vui đừng tưởng chỉ cười
Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn
Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng quan chức là rồng,
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.
Đời người lúc thịnh, lúc suy
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!