Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

LỜI BÌNH CỦA NHÀ THƠ THANH-MAI VỀ BÀI THƠ "CẢM XÚC NHA TRANG" CỦA THANH DẠ

Một bài thơ được treo ở “Quán thơ Hải Dương”
trong Ngày thơ Văn Miếu-Quốc Tử Giám Hà Nội
(ngày15 tháng Giêng Giáp Ngọ):

CẢM XÚC NHA TRANG
THANH DẠ


Ta đắm mình trong trời biển Nha Trang
Trong phấp phỏng phía Nhà Giàn *sóng dữ
Trong nỗi nhớ Chế Lan Viên một thuở :
“Có hay đâu hang Pắc-bó gió lùa” !

Ta ôm nhau giỡn sóng , nô đùa...
Như có lỗi với người đang cống hiến
Đang đối mặt với cuồng phong,nguy biến
Giữ vuông tròn trời,biển để ta yêu…

6-2011 T. D


*Nhà Giàn DK1 nơi gác biển của Hải Quân VN tại Trường Sa
**Chế Lan Viên ngày trước đến Nha trang đã từng viết: “Tôi đến Nha Trang ngắm trời,biển đẹp .Có hay đâu Hang Pắc-bó gió lùa…”(lúc ấy Bác Hồ đang ở Păc-bó dịch Lịch sử Đảng CS Liên –Xô: Sáng ra bờ suối,tối vào hang.Cháo bẹ,rau măng vẫn sẵn sàng . Bàn đá chông chênh dịch sử đảng . Cuộc đời cách mạng thật là sang )

*
* *
Bài thơ dòng tám chữ vẻn vẹn chỉ gồm hai khổ.
Khổ trên thể hiện hai mạch cảm xúc trên khung thời gian hiện tại và quá khứ. Hiện tại là nỗi “phấp phỏng” lo âu cho người lính Hải quân Trường Sa gác Nhà Giàn DK1 vì sóng dữ của biển và cả của người ngày đêm đe dọa. Quá khứ là từ câu thơ của Chế Lan Viên “Có hay đâu hang Pắc-bó gió lùa” để nhớ tới Bác Hồ âu lo cho vận mệnh dân tộc trong cảnh sống thiếu thốn: “Giường lãnh tụ kê hai hàng đá ghép/Mảnh áo chàm Bác mặc quá đơn sơ”. Cả hai mạch cảm xúc đều bộc lộ nỗi lòng bất an của nhà thơ về người lính biển, về vị lãnh tụ hy sinh vì đất nước, vì mọi người, trong đó có nhà thơ.
Chỉ như thế đã đủ để thấy được nỗi lòng nhà thơ đối với những người hy sinh vì đất nước rồi!
Bài thơ tiếp nối khổ thứ hai nâng nỗi lòng nhà thơ lên cấp độ cao hơn: “Như có lỗi với người đang cống hiến” khi nhà thơ vui đùa tắm biển: Một lời tự kiểm đối với những người đã hy sinh và cũng là sự bộc lộ chân thành của con người văn hóa – đó là nhân cách sống biết người và biết mình trong mối quan hệ kỷ nhân và tha nhân.
Với tính chất “mở” của thi ca, bài thơ gợi người đọc “đi xa” hơn: Hãy nhận diện kẻ thờ ơ, vô cảm đối với cuộc đời; hơn nữa, hãy nhìn rõ mặt kẻ vong ơn, bạc nghĩa đã và đang giơ súng lục bắn vào quá khứ…
Cảm ơn Thanh Dạ về bài thơ với tầm ý tưởng và với nghệ thuật thể hiện đáng kính nể!

BÀI TRÊN FB CỦA NHÀ THƠ ANH-NGỌC

THƠ HAY THẾ KỶ HAI MƯƠI –
AI NGHIỆN “NHẢY ĐẦM” THÌ CHỚ BỎ QUA BÀI NÀY!

Chào buổi sáng quý bạn!
Nghe tên bài thơ mà tôi chọn giới thiệu dưới đây chắc có bác “sâu rượu” nào đó sẽ kêu lên: - Quá đã! Quá đã!!!
Ngày Tết la đà cả ngày, bét nhè cả buổi… mà nghe đến từ “say” thì sẽ OK ngay, mình tin thế!
Thì muốn hiểu sao cũng được.
Chỉ xin đảm bảo với các bạn, với tôi, bài thơ mà tôi chọn xếp vào mục này và đem giới thiệu với các bạn hôm nay sẽ không phụ công các bạn khi giành ra mấy mươi phút để sống với nó đâu!
Bởi vì đó là một thi phẩm hiếm hoi nói về một cách cứu chữa cũng rất hiếm hoi một con bệnh vô cùng phổ biến của loài người: Bệnh Buồn! – Cách đó là: Đi “nhảy đầm” – dancing!!!
Xin mời quý bạn!

A.N.

VŨ HOÀNG CHƯƠNG

SAY ĐI EM

Khúc nhạc hồng êm ái
Điệu kèn biếc quay cuồng
Một trời phấn hương
Đôi người gió sương
Đầu xanh lận đận, cùng xót thương, càng nhớ thương,
Hoa xưa tươi, trăng xưa ngọt, gối xưa kề, tình nay sao héo!
Hồn ngã lâu rồi nhưng chân còn dẻo
Lòng trót nghiêng mà bước vẫn du dương
Lòng nghiêng tràn hết yêu đương
Bước chân còn nhịp Nghê thường lẳng lơ
Ánh đèn tha thướt
Lưng mềm, não nuột dáng tơ
Hàng chân lả lướt
Đê mê, hồn gửi cánh tay hờ
Âm ba gờn gợn nhỏ,
Ánh sáng phai phai dần. . .
Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân
Lui đôi vai, tiến đôi chân
Riết đôi tay, ngả đôi thân
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió
Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ
Hãy thêm say, còn đó rượu chờ ta !
Cổ chưa khô, đầu chưa nặng, mắt chưa hoa
Tay mềm mại, bước còn chưa chếnh choáng
Chưa cuối xứ Mê Ly, chưa cùng trời Phóng Đãng
Còn chưa say, hồn khát vẫn thèm men
Say đi em ! Say đi em!
Say cho lơi lả ánh đèn
Cho cung bực ngả nghiêng, điên rồ xác thịt
Rượu, rượu nữa và quên, quên hết!
Ta quá say rồi !
Sắc ngả màu trôi...
Gian phòng không đứng vững
Có ai ghì hư ảnh sát kề môi ?
Chân rã rời
Quay cuồng chi được nữa
Gối mỏi gần rơi !
Trong men cháy, giác quan vừa bén lửa
Say không còn biết chi đời
Nhưng em ơi
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ
Đất trời nghiêng ngửa
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi !

LỜI BÌNH CỦA ANH NGỌC:

Thơ Vũ Hoàng Chương và nhóm bạn gần gũi với ông xuất hiện vào giai đoạn gần cuối của thời kỳ Thơ Mới. Đặc điểm của giai đoạn này là sự phân cực sâu sắc trong tâm thế xã hội và điều này không thể không dội vào trong thơ. Những biến động to lớn trên thế giới và trong nước đang đẩy xã hội Việt Nam vào thế "cùng tắc biến". Bộ phận đông đảo nhất của dân tộc đã tập hợp lại trong một lực lượng cách mạng để tiến hành một cuộc thay đổi long trời lở đất mà lúc này khí thế đã mạnh lắm. Ngược lại, cũng không thiếu những con người - nhất là những trí thức mà ta quen gọi là "tiểu tư sản" - vì những hoàn cảnh chủ quan và khách quan nào đó vẫn bị cuốn theo nhịp sống cũ, một nhịp sống đã lăn đến đỉnh của sự cực đoan cá nhân, sự bế tắc đến tuyệt vọng trong ý thức về thân phận người. Những con người này thực sự có lỗi gì không? Tôi cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng, trong hoàn cảnh ấy, nỗi cô đơn, chán chường của họ càng trở nên không chịu nổi - "Lũ chúng ta đầu thai nhầm thế kỷ! Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh". Chính Vũ Hoàng Chương đã thốt lên như thế. Và bao giờ thì một nỗi đau thế sự cũng thường lẩn vào sau một nỗi buồn riêng tư và ngược lại, ít khi một nỗi thất vọng riêng tư lại không có dây mơ rễ má với nỗi đau thế sự - nhân sinh quan và tính cách thường vẫn có chung một địa chỉ, và phải chăng hai sức mạnh này là nguyên nhân chính làm nên số phận một con người. Vì vậy, khi tiếp cận với một bài thơ như Say đi em, phải đến lúc đọc những câu cuối cùng tôi mới thực thấm thía một điều gì đó:
Nhưng em ơi
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ
Đất trời nghiêng ngửa
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi !
Nỗi đau đớn hoàn toàn thành thực và có thực, nó còn rất thiêng liêng nữa, đến nỗi trong văn bản tác giả còn viết hoa chữ "thành Sầu”. Trong một thời gian dài - có thể là dài... đến... dài dài - với không khí vốn chỉ trọng thị chất hào hùng và lạc quan của cả một cộng đồng đang hăng hái đi "làm nên lịch sử" thì một nỗi "sầu” mang đầy chất cá nhân như thế này là rất lạc lõng, buộc phải “lùi sau lưng ánh sáng" (chữ của Chế Lan Viên). Nhưng giờ đây, sau gần 40 năm đất nước trở lại cuộc sống bình thường, khi con người đã có quyền sống với những buồn vui muôn thuở, lòng tôi chợt se lại khi đọc lại những dòng thơ không biết đến giả dối của người xưa:
Đầu xanh lận đận, cùng xót thương, càng nhớ thương,
Hoa xưa tươi, trăng xưa ngọt, gối xưa kề, tình nay sao héo!
Xưa nay những người thành thực, luôn cởi mở hết lòng mình thường bị thói đời cười giễu, khinh khi. Thực khốn khổ cho nhân tình thế thái. Giá người thơ khôn ngoan hơn một chút, thủ đoạn hơn một chút, đừng có đem phơi ra trước bàn dân thiên hạ những bí mật của đời mình, cái bí mật mà những kẻ tự cho là đạo đức, con nhà gia giáo vẫn thường giấu kín. Chẳng hạn, ở đây là cái việc nhảy đầm, việc tìm quên trong những thứ giải trí mà người đời cho là không lành mạnh. Mà phơi ra với tất cả vẻ say mê, đắm đuối vốn là bản chất của mọi thi sĩ trên đời:
Âm ba gờn gợn nhỏ
Ánh sáng phai phai dần. . .
Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân
Lui đôi vai, tiên đôi chân
Riết đôi tay, ngả đôi thân,
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió
Những chi tiết và hình ảnh, những tiết tấu và giai điệu, tất cả đều chính xác và sống động tựa như một đoạn phim nghệ thuật được quay bởi một nghệ sĩ tài ba. Hình như tự cổ chí kim đã có không ít những thơ viết về tiếng đàn, giọng hát và còn viết hay nữa, nhưng thơ về cái sự nhảy múa thì rất hiếm. Bài thơ này gợi tôi nhớ đến thi phẩm của nhà thơ A. Vôdơnhêxenxki viết về nghệ sĩ ba lê lừng danh của Nga - Plixexcaia. Nhà thơ Nga tài năng này vốn rất giàu sức khám phá về tư tưởng và là bậc thầy về các thủ pháp tu từ, nhưng có vẻ như nhà thi sĩ Á Đông lại giỏi sử dụng nhạc điệu hơn, thứ nhạc điệu tự nó đã làm nên một giá trị độc lập, một thứ thông điệp đến thẳng với trái tim con người không cần đến ngữ nghĩa. Rõ ràng, những câu thơ dài ngắn, đẩy đưa, buông bắt, nhấn nhá của Say đi em là cả một nửa giá trị truyền cảm của bài thơ. Bởi thực ra thì bài thơ rốt cuộc có định rao giảng một ý tứ gì đâu. Nó chỉ truyền cho ta một không khí, gợi cho ta một cảm giác và đánh thức ở ta một nỗi niềm - nỗi niềm ấy có thể có người còn kỳ thị, còn không muốn nhận là có nó, nhưng nhất định nó không hề xa lạ với con người, nếu không nói, càng ngày nó càng gần gũi với con người.
Và như vậy, bài thơ có quyền tồn tại.
A.N.

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

VỀ CÔN SƠN


VỀ CÔN SƠN



Côn Sơn – mảnh đất hùng thiêng
Niềm chung đã hóa nỗi riêng bao giờ
Sương giăng mờ cả bóng cờ
Tiếng chuông an ủi, lòng thơ nghẹn ngào !

Thông già vươn ngọn lên cao
Người từ muôn ngả xôn xao tìm về
Cầu xin,mong mỏi,giãi giề
Còi xe,loa điện bốn bề âm âm

Chốn này lắng lọc thanh tâm
Cho ta nhận rõ lỗi lầm riêng chung
Chốn đây nam bắc tương phùng
Cho ta sống với anh hùng,vĩ nhân...

Côn Sơn  8/2/2014 (9/giêng/ngọ) T.D

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

DẠ TÔI XIN ĐƯỢC CHÚC XUÂN

CHÚC XUÂN




YÊU THƯƠNG CHÚC XÓM TRI-ÂN
MÙA XUÂN ẤM ÁP, TINH THẦN KHÁT KHAO
KHÁT KHAO SỨC LỰC DỒI DÀO
KHÁT KHAO TRÍ TUỆ,KHÁT KHAO KHÔNG NGỪNG
ĐỜI NHƯ NGÀY HỘI TƯNG BỪNG
ÁNH DƯƠNG TỎA SÁNG NÚI RỪNG,XÓM THÔN
GẶP AI CŨNG MUỐN ÔM HÔN
NHÌN AI CŨNG THẤY TÂM HỒN SÁNG TRONG !

LÀNG HÓP 16H20'  4/2/2014 THANH DẠ

NGÀY XUÂN NHỚ VỀ MỘT ĐẤNG DANH NHÂN


Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

NĂM MỚI NGHĨ VỀ CÁI MỚI



NĂM MỚI NGHĨ VỀ CÁI MỚI







CÁI CŨ TỐT VẪN CÒN MỚI MÃI

CÁI MỚI TỒI THÌ PHẢI VỨT ĐI

HI...HI...!



PHỐ LÀNG  HÓP 2/2/2014 TDN

Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

GỬI TẶNG SONG-THU VÀ NHỮNG AI CÓ CHỒNG TUỔI CON NGỰA

Xủ quẻ năm Giáp Ngọ 2014 cho người tuổi ngựa

(TNO) Năm Giáp Ngọ 2014 là năm con ngựa, bắt đầu từ ngày 31.1.2014 cho đến ngày 18.2.2015. Đây được cho là một năm tài lộc với người tuổi ngựa, theo tử vi Trung Quốc.

Xủ quẻ cho người tuổi con Ngựa năm Giáp Ngọ 2014Tượng một con ngựa mạ vàng được triển lãm ở thủ đô Tokyo, Nhật Bản - Ảnh: AFP
Theo bài viết "Year of the Horse 2014 Meaning" trên trang chinesenewyearin.com, trong âm lịch và tử vi của Trung Quốc, khi nói đến tài sản thì 2014 là năm tốt đẹp cho người sinh năm ngựa.
Trong những năm trước, người tuổi ngựa gặp nhiều khó khăn về tài chính và tình yêu, nhưng trong năm 2014, tình hình tài chính và khả năng độc lập tài chính của người tuổi ngựa cải thiện đáng kể, sự nghiệp thăng tiến.


Đi hiến máu để tránh xui xẻo
Bài viết "Year of the Horse 2014 Meaning" trên trang chinesenewyearin.com khuyên người tuổi ngựa có thể tránh những vận xui như bệnh hoạn, tai nạn trong năm Giáp Ngọ bằng cách đi hiến máu. Những con số may mắn cho người tuổi ngựa là 7, 3, 2 và màu may mắn cho người tuổi ngựa trong năm 2014 là hồng, xanh dương và xám.

Những người tuổi ngựa đầy tràn năng lượng, thông minh và mạnh mẽ về mặt thể chất. Họ giỏi giao tiếp với những người xung quanh và khá thân thiện, thích đến những nơi đông đúc để giải trí.
Mặc dù không thích làm việc cho một công ty trong một khoảng thời gian dài, nhưng người sinh năm ngựa luôn nỗ lực hết mình trong công việc và trung thành với sếp.
Người sinh ra trong năm ngựa thích tham gia các hoạt động từ thiện, nhưng lại rất “cứng đầu” khi đưa ra những quyết định trong cuộc đời.
Nói đến tình yêu, những người tuổi ngựa dễ yêu và cũng dễ bị thất tình. Nhưng họ không thực dụng, việc xài tiền không thành vấn đề đối với họ.
Người tuổi ngựa có thể hơi kiêu ngạo nếu phải làm nhiều việc cùng một lúc dưới áp lực, nhưng lại rất nghiêm khắc, luôn giữ lời hứa, và tuân thủ quy định.
Đối với bạn bè, người tuổi ngựa là những người đáng tin cậy sẵn sàng ở bên cạnh người bạn của mình giúp họ vượt qua những nỗi buồn và chia sẻ niềm vui.
Đối với người yêu, những người tuổi ngựa không ích kỷ và sẵn sàng hỗ trợ, giúp đỡ hết mình người mà họ yêu thương. Sẽ không ai phải hối tiếc nếu có người yêu tuổi ngựa.
Một số người nổi tiếng cầm tinh con ngựa là Cindy Crawford, Halle Berry, Robin Wright Peen và Aretha Franklin.
Phúc Duy(Theo Chinesenewyearin.com)