Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

THƠ XƯỚNG HỌA TRÊN TRANG CỦA BẠN LÊ THIÊN MINH KHOA

Họa (7-8) Phấn trắng của Minh Huy. Nguyễn Hữu Kiếng & Phan Đình Đệ
02:10 6 thg 11 2012Công khai26 Lượt xem 1

 

tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG : Trên TIẾNG QUÊ HƯƠNG có 3  Trang THƠ ĐƯỜNG Việt Nam :
         1 . THƠ ĐƯỜNG Việt Nam : trang SÁNG TÁC
         2 . THƠ ĐƯỜNG Việt Nam : trang XƯỚNG HỌA
         3. THƠ ĐƯỜNG Việt Nam : trang LÝ LUẬN _THÔNG TIN
         TIẾNG QUÊ HƯƠNG sẽ đăng tải những  tác phẩm  về mọi đề tài  ,  mọi quan niệm về nhân sinh và văn nghệ cũng như cảm thức sáng tác khác nhau của  quí thi hữu lên 3 trang nầy , miễn là  tác phẩm  hay, tuân thủ phép  tắc Đường thi  và  không trái với  chủ trương DÂN TỘC _ NHÂN BẢN _ KHAI PHÓNG của TIẾNG QUÊ HƯƠNG . 
        Thư từ bài vở cộng tác với ba Trang THƠ ĐƯỜNG Việt Nam , xin quí thi hữu gởi trực tiếp về chủ biên TQH theo địa chỉ Email sau :
  Email : lethienminhkhoa@yahoo.com  _  Blog : blog.yahoo.com/TIENGQUEHUONG _ Tel : 0908.274494
***

Họa (7-8) Phấn trắng của Minh Huy.
                       Nguyễn Hữu Kiếng &Phan Đình Đệ                         




Bài họa 7:
Nguyễn Hữu Kiếng

           KHÔNG SỢ MÒN

Xinh tròn trắng mịn nhỏ con con
Sự nghiệp trăm năm chẳng sợ mòn
Nghĩa nặng ươm mầm vui dạ sắt
Tình sâu gieo giống đẹp lòng son
An  nghề  dạy học non cùng nước
Lạc nghiệp trồng người nước với non
Vạch giữa đêm đen làn chớp nhoáng
Cho ngời những cặp mắt tơ non
Nguyễn Hữu Kiếng
TT.  Anh Sơn,H.Anh Sơn, Nghệ An
  Bài họa 8:  
  Phan Đình Đệ
           VẸN TRÒN

Bởi mến học trò như cháu con
Nên thuyền tải đạo chẳng hao mòn
Miệt mài giảng dạy lòng không nản
Vất vả gian lao dạ cứ son
Không sợ chức quyền cao với thấp
Chỉ lo tài đức kém cùng non
Kỷ cương, trách nhiệm lòng ghi tạc
Mong tới bến bờ đẹp vẹn tròn.
            Phan Đình Đệ
Xã Thạch Sơn, Anh Sơn, Nghệ An
    


(*) Xướng:

Minh Huy

  Phấn trắng

Nhân ngày 20 tháng 11,
mời qúi thầy cô và quí thi hữu họa vận
Viên phấn trong tay nhỏ cỏn con
Trồng người, đạo lớn chẳng phai mòn
Tu tâm luyện trí lòng không mỏi
Mến trẻ yêu nghề dạ sắt son
Chẳng sợ nhân tình đen với bạc
Chỉ lo duyên nợ nước và non
Chân trời góc bể dù muôn nẻo
Lòng vẫn lung linh bóng nguyệt tròn.
                                Minh Huy
LƯU Ý:
Mời  các tác giả, độc giả  nhắp chuột vào LINK  để đọc:   QUY ƯỚC GỬI BÀI CỘNG TÁC VÀ GÓP Ý trên Tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG   trước khi gởi bài/comment  trên  tạp chí để tránh những rắc rối không đáng có và tạo điều kiện cho BBT chỉnh sửa bài, lên trang.
TRÍCH DỊCH , ĐĂNG TẢI TÁC PHẨM  trên  tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG , XIN GHI RÕ NGUỒN :
http://blog.yahoo.com/TIENGQUEHUONG


Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

THƠ CỦA BẠN THƠ TRÊN TIẾNG QUÊ HƯƠNG LTMK

Thơ nói lái: Phan Thị thanh Minh. TRÒ CHƠI TRỜI CHO
08:33 5 thg 11 2012Công khai20 Lượt xem 0


tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG : Trên TIẾNG QUÊ HƯƠNG có 3  Trang THƠ ĐƯỜNG Việt Nam:
  1 . THƠ ĐƯỜNG Việt Nam : trang SÁNG TÁC
  2 . THƠ ĐƯỜNG Việt Nam : trang XƯỚNG HỌA
                                                                        
  3. THƠ ĐƯỜNG Việt Nam : trang LÝ LUẬN _THÔNG TIN

        TIẾNG QUÊ HƯƠNG sẽ đăng tải những  tác phẩm  về mọi đề tài  ,  mọi quan niệm về nhân sinh và văn nghệ cũng như cảm thức sáng tác khác nhau của  quí thi hữu lên 3 trang nầy , miễn là  tác phẩm  hay, tuân thủ phép  tắc Đường thi  và  không trái với  chủ trương DÂN TỘC _ NHÂN BẢN _ KHAI PHÓNG của TIẾNG QUÊ HƯƠNG .
   Thư từ bài vở cộng tác với ba Trang THƠ ĐƯỜNG Việt Nam , xin quí thi hữu gởi trực tiếp về ban biên tập TQH theo địa chỉ Email sau:
  Email : lethienminhkhoa@yahoo.com  _  Blog : blog.yahoo.com/TIENGQUEHUONG _ Tel : 0908.274494
*


Thơ nói lái:

Phan Thị thanh Minh
  TRÒ CHƠI TRỜI CHO


Trò chơi vui thú của trời cho
Trù đỏ
môi ai diễn đủ trò (1)
Bạn nhắn
có lên cùng bắn nhạn
O bồng
không nổi để ông bò (2)
Nhắn ai
lên Mán mời ăn nhái
Cò lửa
vào Vinh đến Cửa Lò
Tú Quyệt
làm thơ hay tuyệt cú
Trò chơi
vui thú của trời cho.


   Phan Thị thanh Minh- HN


(1)Trù= Trầu - Tiếng Nghệ Tĩnh
(2)O= Cô     -Tiếng Nghệ Tĩnh

LƯU Ý:
Mời  các tác giả, độc giả  nhắp chuột vào LINK  để đọc:   QUY ƯỚC GỬI BÀI CỘNG TÁC VÀ GÓP Ý trên Tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG   trước khi gởi bài/comment  trên  tạp chí để tránh những rắc rối không đáng có và tạo điều kiện cho BBT chỉnh sửa bài, lên trang.
TRÍCH DỊCH , ĐĂNG TẢI TÁC PHẨM  trên  tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG , XIN GHI RÕ NGUỒN :
http://blog.yahoo.com/TIENGQUEHUONG

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

CHUYỆN TÌNH CẢM ĐỘNG...


Chuyện tình cảm động nơi núi rừng

Bị hai gia đình ngăn cấm và "lời nguyền" của hai dân tộc, đôi nam nữ Lý A Đức và Hà Thị Nhức không thể đến được với nhau. Họ cùng trốn vào hang giữa rừng núi âm u để bảo vệ tình yêu của mình.

Trong ký ức của một già làng ở bản Mít 2, xã Đồng Sơn, huyện Tân Sơn, tỉnh Phú Thọ, giữa nơi đại ngàn rừng núi này là mảnh đất sinh sống chung của hai dân tộc Dao và Mường. Họ đặt ra một quy định chung về hôn nhân rằng khi trai gái người Mường, người Dao được phép tự do tìm hiểu nhau nhưng chỉ có con trai người Mường mới được lấy vợ người Dao, còn con trai người Dao không bao giờ được lấy gái người Mường.
Cũng vì cái quy định chung ấy mà biết bao đôi trai gái yêu thương nhau thật sự đã phải chấp nhận rời xa nhau trong nước mắt. Cho đến một ngày chàng trai người Dao tên là Lý A Đức gặp cô sơn nữ người Mường Hà Thị Nhức thì cái quy định chung ấy đã bị phá bỏ.
Bà Hà Thị Nhức, 67 tuổi, nhớ về mối tình khiến núi rừng cảm động.
Nhức sinh ra trong gia đình người Mường tương đối khá giả ở bản Mít 2, vốn hát hay lại múa đẹp nên được nhiều anh trai bản để ý. Năm 17 tuổi, đêm nào Nhứt cũng có con trai đến tán nhưng chưa ưng ai.
Một hôm, vào lúc sáng sớm sương mờ giăng khắp núi rừng, khi đang mải mê hái măng ở lưng chừng núi, Nhức nghe thấy tiếng cọp hú vang, hoảng hốt bỏ chạy nên bị trượt chân ngã xuống khe. Sau giây phút choáng váng, thiếu nữ tỉnh dậy và thấy một ngồi cạnh, tay cầm chiếc gậy dài, đầu vót nhọn.
"Chưa kịp định thần mình đang ở đâu thì anh ấy quay lại nói đi săn thú rừng, phát hiện tôi bị ngã nên đã xuống xem và đắp lá cây lên vết thương", bà Nhức nhớ lại và cho hay, trong giây phút làm quen với nhau đã biết được anh ấy tên là Lý A Đức, người dân tộc Dao. Hôm ấy, Đức đã cõng Nhứt về tận đầu bản, rồi ra về khi mặt trời đã xuống núi.

Cũng từ hôm đó, chàng trai người Dao thường xuyên đem thuốc lá cây xuống cho thôn nữ Mường đắp. Mỗi lần họp chợ phiên anh cũng thường ghé vào cho chút mật ong rừng hay ít thịt hoẵng. Khi vết thương ở chân của Nhứt đã khỏi thì không thấy anh ghé qua nhà nữa. Cô băn khoăn, khắc khoải và rạo rực nỗi nhớ.

"Tôi biết mình đã yêu, muốn đến nhà anh chơi nhưng giữa nơi rừng núi rộng lớn biết chỗ nào mà tìm. Lúc đó tôi cũng nghĩ, người con trai khỏe mạnh, có tài săn bắn như anh thì không thiếu những cô gái người Dao thầm yêu trộm nhớ", bà Nhức chia sẻ.

Thời gian trôi qua mau, bóng hình anh chàng người Dao ấy gần như mờ nhạt trong ký ức thì bất ngờ hai người gặp lại nhau trong một lần bà đi hái rau rừng. Chưa kịp hỏi thăm thì anh đã tiến đến cầm tay nói "Nhức à! Em có đồng ý lấy anh không?". Ngỡ ngàng trước câu hỏi bất ngờ nhưng vì tình yêu quá lớn, thôn nữ đồng ý.

Nhức đưa anh về nhà ra mắt nhưng bố mẹ đã từ chối vì từ xa xưa không bao giờ con trai người Dao có thể lấy được con gái người Mường. Gia đình bên nhà trai cũng không đồng ý vì làm như thế là phá vỡ lời nguyền, làm ô danh đến phong tục của người Mường và người Dao.
Sau nhiều đêm khóc thầm, đau khổ, đôi uyên ương quyết định cùng nhau trốn vào rừng. Dò dẫm trong đêm tối, cuối cùng họ tìm được một cái hang trên lưng chừng núi Mẹ Lìu. Đứng ở đó nhìn xuống, họ thấy người nhà Nhức đang săn lùng với hàng trăm bó đuốc di chuyển trong đêm.
"Giữa nơi rừng núi âm u, anh ấy ôm lấy tôi an ủi: Nhức à! Theo anh em sẽ khổ lắm đấy. Nhưng dù sống hay chết thì anh cũng phải lấy bằng được em", bà kể.

Những ngày sống trong hang lạnh lẽo, cô sơn nữ và chàng trai người Dao phải lấy lá cây rừng để đắp. Tiếng cọp, tiếng thú rừng hung tợn kêu khiến họ hoảng sợ nhiều đêm. Những ngày ấy, bà Nhức mới thật sự hiểu ra rằng bà yêu chàng trai người Dao kia nhiều biết nhường nào và không thể sống thiếu anh.

Sang đến tuần thứ 6, người nhà bà Nhức đã tìm thấy hai người ở trong hang. Cảm động trước tình yêu của hai người, họ đồng ý làm đám cưới cho đôi uyên ương.

Theo An ninh thủ đô

ASEAN và Trung Quốc đồng ý thực thi Bộ Ứng Xử DOC

Sau hai ngày hội thảo giới chức ASEAN và Trung Quốc đã đồng thuận trên một số tiêu điểm nhằm thực hiện về Tuyên Bố Ứng Xử của các bên tại Biển Đông, được gọi tắt là DOC.


AFP photo
Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN và Trung Quốc về Bộ quy tắc ứng xử (COC) ở biển Đông đã được tổ chức tại thủ đô Phnom Penh hôm 11/7/2012.


Cuộc hội thảo diễn ra trong nỗ lực thực hiện những gì đã được các bên ký kết nhân kỷ niệm 10 năm ngày ra đời của DOC. Mặc dù đã 10 năm trôi qua nhưng giới quan sát quốc tế cho rằng Tuyên Bố Ứng Xử này chưa bao giờ được Trung Quốc thực hiện mặc dù ASEAN có nhiều thúc đẩy trong những hội nghị thường niên của khối.
Mười năm trước Bộ Ứng Xử DOC đã được hai phía ký kết tại Phnom Penh và năm nay nhân buổi hội thảo này cũng tại Campuchia hai bên gặp gỡ và bàn luận thêm nhiều chi tiết bị bế tắc.
Trung Quốc luôn xem đường lưỡi bò là hợp pháp trong khi các nước bị chồng lấn như Việt Nam, Philippines, Indonesia vẫn giữ vững lập trường không công nhận con đường phi pháp và vi phạm công ước quốc tế về luật biển năm 1982 này.

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

CÒN GÌ SAU TRẬN BÃO GIÔNG


 
CÒN GÌ ?

Còn gì sau trận bão giông
Còn nền đất cũ,còn đồng trắng trơn
Còn ta với nỗi cô đơn
Còn tia hy vọng sáng hơn những ngày…

Vẫn còn nỗi nhớ,niềm say
Vẫn còn hai mắt,hai tay…với đời !

Làng Hóp  10h50’ 02-11-2012 T.D

THƠ CỦA BẠN THƠ

Thơ Lê Thiên Minh Khoa trên Tuần san Tài Hoa Trẻ . Nhà thơ Vũ Xuân Hương giới thiệu.
21:13 1 thg 11 2012Công khai10 Lượt xem 1


" ... Nói tới những người làm thơ ở Bà Rịa Vũng Tàu, không thể không nhắc đến Lê Thiên Minh Khoa. Giã biệt vùng quê Quảng Trị, Khoa về với những con đường nhỏ nhẻ dưới hàng me của thị xã Bà Rịa – núi Dinh từ ngày giải phóng, dạy học viết báo và làm thơ về nó... 


  ... Thơ anh đầy ắp những tình tiết hiện thực,sâu lắng chất suy tưởng và bay bổng chất lãng mạn, do đã được thu vào ống kính tâm hồn tác giả trong những chuyến đi...Anh nhập thân hoà mình với cả cuộc sống rộng lớn của nhân dân, lẫn với cảnh “khi ngọt khi chua” rất đời thường …


  ... Ấy thế, nhưng anh không lên giọng, chỉ thủ thỉ như lời bạn bè đang ngồi bên tách cà phê quán nhỏ đón bình minh phía biển Vũng Tàu. Có lẽ, đó là điều đáng quý nhất ở thơ Lê Thiên Minh Khoa…”_
Vũ Xuân Hương

Thơ Lê Thiên Minh Khoa trên Tuần san  Tài Hoa Trẻ

                                     (Bộ giáo dục_ đào tạo) số 233.

                             Nhà thơ Vũ Xuân Hương giới thiệu.



Lê Thiên Minh Khoa

MÙ SƯƠNG


Suối lặng lẽ chảy vào mù sương
Sương hững hờ trôi theo gió thổi
Anh lặng lẽ chảy về em mòn mỏi
Em thành mù sương, em trôi

                                   LTMK




CHO CÔ GÁI BỤI ĐỜI Ở CÔNG VIÊN CHỢ ĐÀ LẠT

Bỏ nhà lăn lóc công viên
Nát nhàu thân xác giữa triền miên mưa
Trong em còn nét ngọc xưa
Trong tôi còn chút thẫn thờ
mà đau!…


GẶP HAI LOÀI HOA TÍM...
            


Tím bìm bìm hoang dại
Lặng lẽ chốn phồn hoa
Tím ti-gôn quý phái
Lạc bên suối hoang sơ

ĐI – VỀ.
           Tặng Mặc Phương Tử
         
Người đi am bặt kệ kinh
Nhãn lồng chín rụng lặng thinh hương chờ
Người về bồ- tát làm thơ
Khói tòa sen nhập nhòa bờ sắc- không


MÀU SẮC 


Giữa xanh mát sắc trời sắc lá
Aó trẻ con trắng nõn buổi tan trường
Trắng nguyên sơ mủ đầy thùng sóng sánh
Hắt hạt nắng hồng run rẩy môi thơm.

LTMK
(Trích Chùm thơ Ký họa một nông trường)


LƯU Ý:
Mời  các tác giả, độc giả  nhắp chuột vào LINK  để đọc:   QUY ƯỚC GỬI BÀI CỘNG TÁC VÀ GÓP Ý trên Tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG   trước khi gởi bài/comment  trên  tạp chí để tránh những rắc rối không đáng có và tạo điều kiện cho BBT chỉnh sửa bài, lên trang.
TRÍCH DỊCH , ĐĂNG TẢI TÁC PHẨM  trên  tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG , XIN GHI RÕ NGUỒN :
http://blog.yahoo.com/TIENGQUEHUONG

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012



ĐẬU KẾ ĐỨC

CÔN SƠN MỘT CHIỀU THU
(Qúy yêu tặng Nguyễn Duy Dự & các bạn Lưu,Ngôi,Trãi…)

Côn Sơn chiều muộn cuối thu
Vừa tan cơn bão,mây mù còn giăng
Tàn thu nắng cất vội vàng
Còn heo may gió giữa ngàn thông reo

Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua,tiếng đời kêu xé lòng
Người ơi văn võ phiêu bồng
“Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”

Lệ Chi Viên ! Lệ Chi Viên !
Mấy trăm năm vẫn còn nguyên lệ buồn
Lời sàm tấu,máu đào tuôn
Nhân tình thế thái lưỡi gươm mù lòa

Chúng con đây – mấy gã khờ
Dẫu rằng ngô ngọng cũng thơ dâng đời
Trầm hương xin gửi lên Người
Nguyện cầu nhật nguyệt rạng ngời muôn sau !...

Côn Sơn 18h00  30-10-2012
Phố Hóp NS 31-10-2012 Đ.K.Đ