Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

 NHÀ THƠ ĐI HỘI,ĐI CHÙA
             (truyện vui của Thanh Dạ)

Trong không khí lễ hội đầu năm mới,mấy ông nhà thơ CLB cũng hăng hái tham gia với ý định lấy cảm xúc làm thơ…Thế nên có giao hẹn với nhau là khi về sẽ tổ chức giao lưu thơ sáng tác về đề tài này.Hôm ấy,sau chuyến Lên Yên-tử về ,nhà thơ P hăng hái trình làng trước:
                               Vin cây,vịn đá ta trèo
                               Cho mồ hôi đổ cuốn theo bụi trần
                               Đã ngồi chót vót Phù Vân
                               Bỗng nghe điện thoại túi quần lại kêu !
--Hay ! Tâm trạng rất thật của một anh “con rô cũng tiếc,con diếc cũng muốn” ! Lão này không dứt vợ đi tu được !—Nhà thơ O lên tiếng trước .
-- Ồ ! Thì tôi có ý dứt vợ đi tu đâu .Nói mãi nó mới cho thoát ly 01 ngày .Nó còn đòi bám gót kia kìa .Tôi phải giải thích là đi với các nhà thơ ;Nó sợ,nó mới không theo nữa !Thế thì làm sao mà thoát tục được !...- Nhà thơ P giải thích vậy .Rồi không quên hỏi lại: “Thế ở cương vị ông,thì ông viết thế nào?
-- Tôi sẽ viết câu cuối như sau :
                                Dẫu có điện thoại,cóc cần nghe đâu !
-- Ôí ! Thế thì cũng vậy thôi ! Tôi viết “Bỗng nghe…” là ý nói : Chạy lên giời nó cũng không buông tha – nó vẫn gọi về . Dù ông có viết là 

"Không nghe” hay “cóc cần nghe” thì định gọi,nó vẫn gọi .Vấn đề là : Chúng gọi,nhưng chúng ta có dám không nghe hoặc không về không?
-- Tôi xin có ý kiến thế này –nhà thơ Q lên tiếng – Tình cảnh chung của chúng ta là như nhau ,không ai dám bỏ vợ đi tu cả .Thế mà viết “Vẫn nghe điện thoại…” hoặc “Không nghe điện thoạị…” thì đều là đổ vấy cho vợ cái tội lôi kéo làm mình không thoát tục được .Kỳ tình mình mới là thằng hèn, không dám đi tu ! Vậy nên,tôi đề nghị bỏ câu cuối để tránh vấn đề nhậy cảm !Hoặc sửa thế này được không:
                                 Vin cây,vịn đá ta trèo
                                 Cho mồ hôi đổ cuốn theo bụi trần
                                 Đã ngồi chót vót Phù Vân
                                 Ở ĐÂY MÂY GIÓ TA CẦN ĐIẾC ĐUI !
-- Hay ! Hay ! giải pháp tuyệt vời !Cứ không nghe,không thấy,không biết...là THƯỢNG SÁCH , THƯỢNG SÁCH !...

Làng Hóp 14h10’ 28-02-2012 TD


Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

ĐỀ ẢNH

NÓNG NỰC QUA NGÀY CHỬA MUỐN TAN
HOÀNG HÔN NẮNG QUÁI DÁT MÂY VÀNG
CHỊ EM SƠN NỮ TRẦN HONG GIÓ
HÓA ĐÓA TRĂNG NGÀ MÁT NÚI HOANG ! 

LÀNG HÓP 26-02-2012 T.D

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

BIẾT SỬA…VẪN NGOAN
(tặng BLĐ TP HP)

Vô tình làm vỡ lọ hoa
Đứa cháu gái ngoại…khóc òa sợ sai
Bà về ,nhìn thấy,nói “Ai…
đã trót làm vỡ;Dọn ngay cho bà” !

Cháu gái bản tính thật thà
Vội vàng lấy chổi để mà dọn đi
Dọn rồi…nhận lỗi vân vi
Bà khen:Biết sửa lỗi thì…vẫn ngoan !

Làng  Hóp 14h10’ ngày 25-02-2012 TD

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

RỒNG ĐÁ CẮN THÂN - NỖI ÂN HẬN CỦA MỘT ĐỨC VUA

Cho rằng hóa cọp hại nhà vua
Đầy ải Thao Giang suốt mấy mùa
Ôm hận Thái quan buồn câm lặng
Dân quê dây tội nuốt cay chua

Nghe nịnh,xử sai,hận chẳng vừa
Hóa thành rồng* đá cắn te tua
Cắn thân,xé xác...hồn đau khổ
Xám hối do mình...vẫn đức vua !


*gần đền thờ Thái sư Lê Văn Thịnh ở Bắc Ninh,vừa đào
được tượng Con-Rồng-Cắn-Thân-Xé-Xác-Mình .Chưa
chưa rõ là nghệ nhân ám chỉ nhà vua Lý Nhân Tông hay
thái sư Lê Văn Thịnh . Nhà vua thì đúng hơn = Rồng !
VỐN MÌNH CHỈ MỘT
(nhân xem lại bản đồ Chí Linh cũ
do Đỗ Đình Tuân cung cấp)

Chí Linh ngày ấy rộng ghê ta
Ôm cả Thanh Hà,Nam Sách a?
Tớ cậu cùng quê từ các cụ
Vốn mình chỉ một...chứ đâu ba !

Nam Sách 11h15’ 23-02-2012 TD

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

LIỆU CÓ HƠN
(cũng họa bài Thú về hưu của Tạ Anh Ngôi)

Bác cậy về hưu có mảnh vườn
Có bằng trang trại của ông Vươn?
Chắc to như thể là sân bóng
Hẳn đẹp bởi vì có đóa dơn
Cá chép trong ao không muốn bán
Rau lơ trên luống chỉ chào vờn
Cái thời tự cấp còn rơi lại
So với ngày xưa liệu có hơn?

Làng Hóp 12h35’ 20-02-2012 Thanh Dạ bút


ĐỀN THỜ LƯỠNG QUỐC TRẠNG NGUYÊN MẠC-ĐĨNH-CHI TẠI QUÊ NAM-TÂN NAM-SÁCH HẢI-DƯƠNG