Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

GỞI MINH HƯƠNG


GỞI MINH HƯƠNG
(tác giả loại rau cao tầng)

Trồng rau ở tận tầng cao
Chắc là có VỊ TRĂNG SAO,GIÓ TRỜI
Bao giờ ĐẤT BẮC vào chơi
Chỉ mong "RAU GIẢ" cho xơi một lần !

Làng Hóp   14-3-2013 nguyenthanhda

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

BỮA TIỆC 2000 MÂM Ở HẢI-DƯƠNG

Bữa tiệc 2.000 mâm xôn xao đất Hải Dương

Dân Hải Dương vẫn chưa hết xôn xao về bữa tiệc 2.000 mâm mà phủ Mẫu The đãi khách dịp rằm tháng giêng. Mỗi năm, nơi này có ba bận bày cỗ cả ngàn mâm như thế.

Mỗi năm phủ Mẫu The có ba ngày trọng đại: Rằm tháng Giêng, ngày mở cửa phủ đầu năm, ngày lễ chính 13/3 âm lịch. Những ngày đó, mẫu biện cả ngàn mâm cơm để thết hàng vạn khách thập phương từ khắp nơi dồn về. Làng Vũ Xá những ngày đó, đường làng cũng bị… tắc vì quá nhiều ô tô, xe máy đổ về.
 
2.000 mâm cỗ tắc cả đường làng
2.000 mâm cỗ tắc cả đường làng
Câu chuyện về Mẫu The làm hàng ngàn mâm cỗ thết khách thập phương trong ngày Rằm tháng Giêng vừa qua vẫn còn xôn xao đầu thôn cuối xóm. Những người lạ đến làng sẽ khó tin câu chuyện đó là sự thực, nhưng không ít người quả quyết: “Nếu nhà anh không tin, thì tuần sau, ngày mở cửa phủ đầu năm, anh xuống mà tận mục!”.
Người dân nơi đây kể, để thiết đãi khách thập phương trong ngày lễ đền Mẫu Rằm tháng Giêng, Mẫu The đã tổ chức 2.000 mâm cỗ, cho gói 800 chiếc bánh chưng… nhưng vẫn không đủ phục vụ. Số người giúp việc cho Mẫu trên 50 người, không phân biệt nam nữ. Mỗi ngày, Mẫu trả công cho mỗi người là 200 nghìn đồng, thêm nhiều lộc như hoa quả, bánh kẹo… Công việc bắt đầu từ ngày 14 tháng Giêng đến ngày 16 tháng Giêng, chủ yếu là làm cỗ, bày cỗ và dọn dẹp. Mâm cỗ bày biện đủ món như xôi, thịt lợn, chả, miến nấu, rau xào… Ngày hôm đó, “mẫu” cho thịt hơn 2 tấn lợn,…
“Mâm nào hết cơm thì ăn bánh chưng, chúng tôi phải nấu nướng từ tối hôm trước đến tận hôm sau, nấu cả đêm chuẩn bị mà hôm sau vẫn còn vội”, một phụ nữ trong đội hình nấu nướng cho biết.
Theo nhiều người dân kể lại, ô tô đỗ dọc đường làng dài cả mấy km, tràn ra cả đường quốc lộ. “Chỉ có chen vào đền thôi, đố mà đi được thảnh thơi vào đền. Chen chúc nhau mà đi, đông lắm”, một người dân ở Vũ Xá cho hay.
Phủ mẫu The nhìn từ xa
Phủ mẫu The nhìn từ xa.
Có mặt ở đền mẫu sau ngày lễ rằm Tháng Giêng, cảnh tượng dọn dẹp, rửa xoong nồi bát đĩa, sân vườn còn ngổn ngang, tấp nập. Các chị em phụ nữ giặt rửa thau chậu, xoong nồi, quét dọn vườn tược, nhặt rác quét lá. Cánh đàn ông khỏe mạnh thì xách nước rửa nền nhà, rửa sân… Mãi đến cuối chiều, công việc mới có phần hoàn tất.
Một tuần sau chúng tôi trở lại đúng ngày mẫu mở phủ đầu năm, vẫn thấy cảnh tượng tấp nập, chen lấn xô bồ như ngày làng mở hội.
Trên khoảng sân rộng của khu chính điện, hàng ngàn con nhang, đệ tử ngồi sắp thành một hàng dài, trên chiếc bạt hay chiếu trải trên mặt sân, người nọ ngồi san sát người kia.
Vì khu điện thờ được “mẫu” tự tay thiết kế nên quy hoạch của phủ Mẫu The có lẽ chẳng giống ai: khu chính điện đối diện với cổng chính vào phủ; bên tay phải, ba khu điện thờ hai tầng sơn son thếp vàng, chạm trổ rồng phượng. Chính cách thiết kế này đã tạo ra những lối vào ngoằn nghoèo trên khoảng sân gạch rộng mênh mông, vốn đã bị những cây cổ thụ trồng trên sân chia cắt.
Dọc theo những lối vào đó, các con nhang, đệ tử theo mẫu The ai cũng mặc áo the, đội khăn xếp đỏ, mỗi người đội một mâm lễ để dâng lễ.
Những người không mặc đồng phục và dâng lễ thì kẻ đứng người ngồi nhấp nhổm trên sân. Một số lượng không ít những người khác thì lê la bên những hàng quán mọc lên ở hai bên ngõ vào. Tiếng mẫu The lanh lảnh vọng ra từ một chiếc loa treo đâu đó. Hôm nay mẫu mở phủ đầu năm nên mẫu trực tiếp điều hành. Một phụ nữ trung niên cho chúng tôi biết.
Cả làng làm dịch vụ
Một khu sân vườn rộng mênh mông đối diện với cổng chính vào phủ có lẽ là khoảng không gian ngoài trời của quần thể phủ mẫu. Hai khu đất này tách biệt nhau bởi con ngõ xóm và cũng là lối đi chung của nhiều hộ dân khác.
Theo lời kể của người dân, khu điện thờ chính của phủ Mẫu The được xây dựng trên đất cũ; khu sân vườn là khu đất mới được mẫu mua lại ruộng từ bà con trong làng, rộng cả ngàn mét. Trên khu đất mới, mẫu cho xây mấy tòa nhà cao tầng kiên cố để làm hội trường, lại cho đào ao, đào ngòi chạy dọc để tạo cảnh quan, hai bên trồng cây xanh và đổ xi-măng, lát gạch làm lối đi.
Những ngày lễ lớn, hàng trăm mâm cỗ tinh tươm đã được bày sẵn ở đây chờ người ăn. Những người lần đầu tham dự đều cho rằng đây là cảnh tượng chưa từng được chứng kiến.
Một anh thanh niên đi lễ bảo: “Ai cũng được ăn. Cỗ này mẫu biện ra để mời khách, không phân biệt ai, mà nếu “phân biệt” cũng không kiểm soát được, vì hàng ngàn người cùng chen chúc như thế…”.
Cỗ mở phủ của mẫu vẫn là cỗ mặn, có gà, xôi, giò… Cỗ được bày thành ba khu, cùng tập trung cạnh chiếc giếng xây hình tròn ở trong tâm khoảng sân vườn này.
Dịch vụ trông xe.
Dịch vụ trông xe.
Ngày Lễ đền Mẫu làm chộn rộn cái không khí vốn trầm lắng của thôn Vũ Xá. Người người, nhà nhà nảy sinh dịch vụ, từ cái nhỏ nhất như cho thuê khu vệ sinh, đến cái lớn hơn như trông xe, rồi bán vàng hương, đổi tiền lẻ… Tất cả hoạt động bài bản khó tin, người nông dân thuần khiết bỗng chốc biến thành người làm dịch vụ, nhưng là làm dịch vụ 1 ngày.
Theo ghi nhận chung, phí đi vệ sinh là 2.000 đồng/ lần; phí gửi xe máy 5.000 đồng/ xe; xe con 20.000 đồng /xe; xe du lịch 30.000 đồng/ xe.
Ông Th, chủ cửa hàng bánh kẹo, vàng hương kiêm việc trông xe cho biết: “Cả năm mới được có 3 lần đền Mẫu đông vui như vậy, chúng tôi phải tận dụng cơ hội để kiếm thêm chút tiền. Xe ra xe vào, rồi cho thuê chỗ vệ sinh, nhà tôi cũng kiếm được cả triệu bạc”.
 
Dịch vụ trông xe.
Tận dụng cơ hội kiếm tiền có một không hai trong 1 năm nên người dân ở đây, dù biết được những mặt trái nhưng vẫn cố làm. Bà lão già bên cạnh đền Mẫu cho thuê cái khu vệ sinh cứ than thở: “Ôi giời ôi khu vệ sinh cứ gọi là khai nồng nặc, người ta đến đây đông lắm, chen chúc nhau, không có lối mà đi cơ mà. Tôi cứ phải ra giội nước, dọn dẹp cả ngày hôm sau mới hết”. Khi được hỏi bà có kiếm được nhiều tiền không thì bà cười: “Cũng được vài triệu/ngày”!
Theo Thiên Bình VietNamnet

BÀI TRÊN TRANG BẠN (LỀU VĂN THĂNG SẮC)

Người Trung quốc nghĩ gì về cách giáo dục của Mỹ



Sưu tầm, rất đáng đọc xem họ nghĩ như thế nào.
Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Leo ôi, trông kinh lắm !


Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy !


HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế ?

HS: Vì … vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội ?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng ! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ !

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không ?

HS: Không ạ !

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.
Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không ?

HS: Không ạ ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi ! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử ?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào ?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ !

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không ?

HS: Đúng ạ, đúng ạ !

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không ?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi ! Các em thật giỏi quá ! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem - chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem ! Các em có tin như thế không ?

Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.


Cảm nghĩ sau khi đọc bài “Người Mỹ giảng dạy chuyện Cô bé Lọ Lem như thế đấy”

Thời Hàn Băng (nhà báo Trung Quốc)

Bài “Người Mỹ giảng dạy chuyện Cô bé Lọ Lem như thế đấy” để lại trong tôi một ấn tượng mạnh hơn bất cứ lời bình nào về nền giáo dục của nước Mỹ.
Người thầy giáo trong bài báo ấy chẳng khác một thiên thần. Ông đem lại cho lũ trẻ lòng công bằng, tình yêu thương, tinh thần đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau, tư duy lý tính, ý nghĩa của cuộc đời … Với cách giáo dục như thế, sao mà lũ trẻ không có tình thương, sao mà chúng còn chịu sự ràng buộc và hạn chế của những điều này khoản nọ nào đấy ?

Tôi bỗng nhớ lại hồi học trung học, thầy giáo có tổ chức cho chúng tôi học tập tấm gương Lại Ninh.

Chuyện Lại Ninh như sau: Ngày 13 tháng 3 năm 1988, thiếu niên Lại Ninh 14 tuổi bỗng phát hiện thấy có đám cháy trong rừng, anh liền tức tốc chạy tới chỗ cháy và cầm lấy một cành cây hăng hái quên mình dập lửa. Tuy các đội viên đội chữa cháy từng khuyên mọi người chớ chạy đến gần đám lửa, nhưng vì không đành lòng nhìn thấy tài sản của nhà nước bị thiệt hại, Lại Ninh vẫn tiếp tục dập lửa. Sau cùng đám cháy rừng bị dập tắt, hơn 3500 mẫu rừng được cứu thoát, trạm vệ tinh chuyển tiếp truyền hình trong rừng và nhà kho của công ty dầu lửa cũng bình yên vô sự. Sáng hôm 14, người ta tìm thấy xác Lại Ninh trong đống tro rừng. Tay phải anh vẫn còn nắm chặt cành cây, mặt hướng lên đồi, cặp kính cận thị văng đâu mất, tay trái bám lấy mặt đất, chân phải ở tư thế leo lên đồi. Lại Ninh đã vĩnh biệt chúng ta nhưng tinh thần của anh mãi mãi còn sống với chúng ta. Anh là tấm gương để chúng ta học tập noi theo ! Anh mãi mãi là niềm kiêu hãnh của chúng ta !

Lại Ninh là một thiếu niên tốt và có tinh thần quý trọng của công rất cao. Thế nhưng tại sao chúng ta không dạy dỗ trẻ em cách phòng tránh khi có cháy rừng mà lại khuyến khích các em chạy tới đám cháy? Có “tài sản nhà nước” nào quý hơn tính mạng con người chăng? Những người thân của Lại Ninh sẽ phải chịu đựng nỗi đau như thế nào vì chuyện ấy? Còn có cách giáo dục nào thiếu đạo đức hơn lối dạy trẻ em như thế không? Nhất là ngày nay, trong khi một lũ quan tham ra sức chiếm đoạt “tài sản nhà nước” thì ta vẫn tiếp tục dạy dỗ các em hy sinh thân mình để bảo vệ một loại tài sản nào đó, thử hỏi đạo trời ở đâu?

Tại nước Mỹ, khi xảy ra nguy hiểm, các thầy cô giáo bao giờ cũng khuyên răn học trò rời xa ngay nơi đó và hướng dẫn chúng rất tường tận cách tránh né. Họ hiểu rằng tính mạng giữ được thì lại có thể làm ra tài sản… Cách giáo dục của chúng ta thì có thể đưa bao nhiêu thanh thiếu niên ưu tú đi tới chỗ chết !
Thế nhưng trước đây tôi đâu có biết đạo lý ấy. Tôi từng mong muốn mình cũng được như Lại Ninh liều thân chữa cháy, dẫu có hy sinh trong đám lửa thì cũng không quản ngại. Cho tới năm học lớp 12, tôi được một thầy giáo trẻ (dạy môn sử) có lương tri bảo ban, dần dần hiểu rõ thực chất của nhiều vấn đề, từ đó tôi bắt đầu suy nghĩ sâu sắc. Sau khi trở thành nhà báo, đi nhiều thấy nhiều, tôi dần dần hiểu ra rằng tính mạng con người, tình thương yêu, lòng khoan dung và niềm tin mới là thứ đáng quý nhất.

Kiểu giáo dục khuyên bảo lũ trẻ con ấu trĩ xông vào cứu cái gọi là “tài sản nhà nước” ấy thật đáng trách, ngay cả loài cầm thú cũng chẳng làm thế. Tất cả mọi thứ vật chất đều có thể làm lại, riêng sinh mạng thì không thể.

Cách giáo dục ấy hủy hoại lũ trẻ từ nhỏ, xóa bỏ thiên tính của chúng, ươm trồng hạt giống tính nô lệ. Ngay từ ở nhà trẻ, có cô giáo đã quyết định thái độ đối xử với từng cháu tùy theo bố mẹ cháu chức vụ cao hay thấp, giàu hay nghèo; ngay từ tuổi ấy chúng đã dần dần học được cách lấy lòng cô giáo. “Nô tính” ấy thâm căn cố đế tới mức sau này có người leo lên địa vị lãnh đạo rồi mà vẫn còn giữ thói cũ, thậm chí còn nặng hơn. Thấy khách nước ngoài thì cung kính vâng vâng dạ dạ; thấy quần chúng bình thường thì nạt nộ ra oai… Thật là đáng buồn làm sao!

Chế độ giáo dục xóa bỏ lương tri, tính người, hủy hoại tình thương yêu, trau dồi nô tính và tính phục tùng, gạt người nghèo ra khỏi ghế nhà trường chẳng những chỉ đào sâu hố ngăn cách giàu nghèo mà còn hủy hoại tiền đồ của một dân tộc. Nếu không thấy rõ sự khác biệt giữa chúng ta với người Mỹ ngay từ cách giáo dục trẻ em, nếu không cải tổ nền giáo dục mà cứ phát triển theo kiểu giết gà lấy trứng như thế này thì chúng ta sẽ mãi mãi chẳng đuổi kịp người Mỹ và con cháu chúng ta sau này sẽ phải trả giá đau khổ cho cách tăng trưởng kinh tế này./.

Nguyễn Hải Hoành

Lược dịch theo báo Trung Quốc
(Mượn từ blog moscow80)

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

LAI MỘT BÀI THƠ VỀ ...VỢ



VỢ TÔI



Vợ tôi có tính độc quyền
Coi tôi như một kho tiền của riêng
Dù ai nói ngả,nói nghiêng
Không cho vay mượn – dù “tiền” lãi cao

Dại nào bằng cái dại nào
Tiền lưng để đó – làm sao chóng giầu ?!

Làng Hóp   11-3-2013   T.D

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

THƠ...HIẾN PHÁP


THƠ…GÓP Ý SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP
ĐẢNG LÀ “ĐẠO ĐỨC,VĂN MINH”
THÌ TOÀN DÂN ẮT ĐỒNG TÌNH TIẾN THEO !
LÀNG HÓP 20H20’ NGÀY 10-3-2013  THANH DẠ

NGƯỜI TỪ XỨ TUYẾT VỀ THĂM

(GỬI VŨ LẬP – LEIPZIG
BLOG :VuLap.org.
Email: thovulap 37@yahoo.com




Gặp người trên gió,trên mây
Duyên thơ bay tận về đây tương phùng
Thương từ xứ tuyết lạnh  lùng
Lại mang hơi ấm,tin mừng cho nhau
Chắc còn nhiều nữa – lần sau
Hải Hưng nay vẫn tươi màu Đồng Hương !

Phố Hóp ngày Vũ Lập tới thăm 10-3-2013
(29 tháng Giêng Qúy-tỵ)  TH.DẠ
http://nguyenthanhda.blogspot.com






Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

NHỮNG BÀI THƠ TẶNG VỢ TRÊN tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG LTMK

22 Bài Thơ Vui Tặng Vợ nhân ngày 8.3


Những Vần Thơ Tặng Vợ nhân ngày 8.3


1. VỢ LÀ….
(Bài 1)

Vợ là mẹ các con ta
Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân
Vợ là tổng hợp : bạn thân,
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền…
Vợ là ngân khố, kho tiền
Gởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nổi sóng khiến ta đắm phà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vừa lá cô giáo, vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư ?
Cá ươn không muối, chồng hư cãi “bà” (vợ)
Chồng ơi ! đừng có dại khờ
Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai
Vợ là phước, lộc, thọ, tài …
Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen.
                     (Khuyết danh)

2. VỢ LÀ…
(Bài 2)
                        Hôm nay mùng 8 tháng 3
                          Không biết định nghĩa
Vợ là chi đây
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là “sư tử Hà Đông” trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.

Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.

Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.

Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.

Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.

Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là “Nội lực” làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.

Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.

Vợ là… 
(Khuyết danh)

3. VỢ LÀ ...
(Bài 3)

Khi còn là người yêu, vợ là Thiên Thần
Còn em gái của vợ là… Thiên Nga
Những lá thư của vợ là Thiên Thư
Con đường xưa vợ đi là Thiên Đường
Dáng vợ lướt như là… Thiên Long Bát Bộ
Mùi thơm của vợ là Thiên Hương
Tướng đi của vợ là Thiên Tướng
Vợ có tài tề gia nội trợ là Tề Thiên Đại Thánh
Vợ trang điểm là Thiên Hình Vạn Trạng
Phòng ngủ của vợ là Thiên Cung
Nhà của vợ là Thiên Đình
Thành phố vợ ở là Thiên Đô
Chữ nghĩa của vợ là Thiên Văn
Suy nghĩ của vợ là Thiên Kiến
Lý lẽ của vợ là Thiên Lý
Ý vợ muốn là… Thiên Thạch
Vợ quyết mọi việc, gọi là Thiên Định
Lời vợ dặn là Thiên Lệnh
Vợ gọi thì chồng phải… Thiên Bẩm
Con của vợ là Thiên Tử
Ba mẹ anh chị em họ hàng bên vợ là Thiên Triều
Vợ quen chân đi chơi rông dài là Thiên Di
Vợ ngồi lê đôi mách, nói chuyện tào lao là Thiên Tào
Vợ nổi cơn thịnh nộ là Thiên Lôi
Tài mua sắm của vợ là Thiên Phú
Vợ chỉ biết mình là Thiên Vị
Có bồ nhí mà vợ biết được là Thiên Tai
Bị vợ đo hạ ván là Thiên Hạ
Có hai vợ là… Nhị Thiên Đường
Tiền lương, tiền túi, tiền cà phê cà pháo đều bị vợ tóm gọn là Thiên Thu

Hình bóng vợ nay đã đi vào dĩ vãng là Thiên Cổ 
(Khuyết danh)

4. VỢ LÀ…
(Bài 4)

Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy không bàn đúng sai
Quỷ thần chứng cả hai vai
Vợ là chân lý không sai bao giờ ?
Nguyễn Bảo Sinh
                    
                        
5. VỢ LÀ…
(Bài 5)

                        Ngồi buồn mở sách Tàu tra
                  Xem họ định nghĩa Vợ là cái chi?
                          Mở xem sách Mỹ, Âu, Phi
                  Vợ là cái gỉ, cái gì... Vợ ơi?
                          Bắc thang lên hỏi ông Trời
                  Vì sao nhất Vợ nhì Giời hả ông?
                         Phạm trù Vợ quá mênh mông
                  Làm bao nhiêu đức ông Chồng khổ thân...

                         Vợ là tủ đựng áo quần
                 Mỗt này mốt nọ từ chân đến đầu
                         Vợ là một chiếc "UÂY TÀU"
                 Để thì đẹp, cưỡi thì đau cả người...
                         Nộp tiền vợ toe toét cười
                  Xin tiền vợ quát: "Chồng ư...ươi là chồng!"
                         Vợ lả cán bộ thuế vùng
                 Thu róc thu đủ, vét từng hạt ngô
                         Đến kỳ nộp thuế mà lo
                  Không miễn giảm chẳng xin cho kỳ kèo
                         Vợ là hồ nước trong veo
                  Ta như sỏi ném ao bèo bõ chi
                         Có ta vợ khóc tỉ ti
                  Ta đi vợ lại hì hì ha ha....a.....!
                          Vợ là cái túi đựng quà
                  Tóp ta tóp tép thế mà vui ghê
                           Vợ là bà buôn dưa lê
                  Khen chồng thì ít, chỉ chê là nhiều
                           Đôi khi vợ cũng nói điêu
                  Ghét chồng lại bảo rằng yêu mới kỳ (!)
                           Vợ là thám tử tinh vi
                  Mắt thần theo sát bước đi của chồng
                           Vợ là một chiếc công nông
                  Ta như tài xế nhưng không có bằng
                           Vợ là một cỗ xe tăng
                 Ta như pháo tép hung hăng bắn bừa
                          Vợ luôn cảnh giác phòng ngừa
                 Gái quê, hoa hậu chẳng chừa một ai
                          Véo von vợ nói như đài
                 Suốt ngày ra rả điếc tai xóm giềng
                          Vợ là Thủ trưởng uy quyền
                 Trong nhà ta chỉ lính quèn vợ ơi!
                          Vợ luôn luôn đúng ở đời
                 Thế nên "Nhất vợ nhì Giời" chẳng sai!
                          Càng xem càng thấy Vợ oai
                 Á, Âu, Phi, Mỹ, Ma lai, Nhật, Tàu...
                           Việt Nam... tất cả giống nhau
                 Vợ là Duy Nhất thuộc làu kẻo nguy
                           Làng quê cho tới kinh kỳ
                 Vợ là số Một ta thì số... Không (!)
                          Thương thay cái kiếp làm Chồng
                 Oai thì oai thật nhưng... không vị gì...
                       Đỗ Xuân Thu

6. VỢ LÀ…
(Bài 6)
                      
Vợ là tiên nữ kiêu sa
Vợ là sóng gió vợ là bão giông
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là sư tử Hà Đông sinh thành
Vợ là dòng nước mát lành
Vợ là nóng bức trong anh mỗi ngày
Vợ là một chất men say
Vợ là vị đắng, vị cay trong đời
Vợ là cơm nguội của tôi
Lại là đặc sản mấy người nhà bên

Vợ là cái két đựng tiền
Bỏ vào thì dễ, rút hoài chẳng ra
Vợ là đồ cổ của ta
Để lâu mất giá chẳng ma nào thèm
Vợ là phật, vợ là tiên
Vợ là bà lão nửa điên, nửa khùng
Vợ là một nữ anh hùng
Vợ là bạn gái ngủ chung một giường
Vợ là bà chủ yêu thương
Ngồi lâu lắm chuyện, ra đường thì...buôn dưa.
7. VỢ VÀ TA

Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Đến khi xuất giá trở thành… “quan gia”
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm… lính hầu tình “quan gia”
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ… chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm… lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không… làm tàng
Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng “công thức giản đơn”… làm huề
Khi Vợ đă ngỏ lời… chê
Thì nên sửa đổi… “đa bê” tức thì (database)
Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì
“Program” Vợ viết nhớ ghi trong lòng
Khi Vợ đă nói là… “không!”
“Nguyên hàm bất định”, đừng mong tìm dò
Vợ mà nổi nóng dằn co
“Bảo toàn định luật” phải lo sẵn sàng
Khi nào cùng Vợ ra đàng
“Bảy hằng đẳng thức” sẵn sàng lắng nghe
Mỗi khi mà đă ngừng xe
Phải lo… “chuyển vế ” mở xe cho nàng
Cùng Vợ đi vào nhà hàng
Không nên tự ư “khai hàm tích phân”
Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn
“Khảo sát hàm số” nhưng cần làm thinh
Vợ… “input” chữ “Shopping”
Th́… “output” phải áo xinh, váy đầm…
Muốn Vợ đừng có… chầm bầm
Credit cards cứ âm thầm… “khai căn”
Nếu… lỡ mà có lăng nhăng
“Giá trị tuyệt đối” một lần rồi thôi
Tính Vợ mà có muôn đời
Phải nhường Vợ chức… “đương thời quan gia”
Muốn Vợ trẻ măi không già
Lưng ta chắc phải như là… “parabol”
Tính chất Vợ thì phải tuân
Kẻ làm… lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà…
Quan gọi thì… dạ , bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét… lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Đổ thừa… thương Vợ chứ ai mà…đần
Tính chất phải… học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm… thua!!! 
(Khuyết danh)

8. SỢ VỢ

Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
Nhất vợ nhì trời… là chuyện tự nhiên.
Ðàn ông sợ vợ thì sang,
Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.

Ðàn ông không biết thờ “bà”
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Ðàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!

Ðàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng “trượng phu.”
Ðàn ông đánh vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.

Lấy nàng từ thuở mười ba,
Ðến khi mười chín tôi đà năm con.
Nàng thì trông hãy còn son,
Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.

Nắng mưa là chuyện của trời,
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng “ngầu” như ai.

Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.

Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.

Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi mới bị lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.

Than ôi thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.
Một lòng thờ dzợ sắt son,
Còn non còn nước thì tôi còn… thờ.
        (Khuyết danh) 

            9. CA DAO Mới

              Hôm nay mùng 8 tháng 3
            Tôi giặt giùm bà cái áo của ... tôi 
           
                    Vợ là cơm nguội trong nhà
              Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng
              
10. THƠ VUI TẶNG VỢ
Vợ là ai nhỉ? - Người dưng
Vì duyên nợ phải chung lưng một nhà
Là con khác mẹ, khác cha
Không ruột thịt - ấy thế mà thương nhau
Thương nhau thì thắm miếng trầu
Bỏ nhau thì trắng trên đầu chiếc khăn

 
Vợ là người bạn chung chăn
Khéo co thì ấm, khéo nằm thì êm
Vợ là ai nhỉ? – Nàng tiên
Vợ là cô Tấm thảo hiền đời anh
Có khi “nghiêng nước nghiêng thành”
Hèn ra thì cũng nghiêng... vành bánh xe (!)
Vợ là xuân ở trong... hè
Là hoa thơm ở xum xuê lá cành...
Trăm năm đón bắt trái lành
Một đời vợ giữ khung thành Tình Yêu...
Tú Sườn
11. Mùng tám tháng ba

Ngày mai mùng tám tháng ba
Đêm nay chồng thử lân la hỏi vờ
Mình ơi mình có thích thơ
Để anh trở dậy bây giờ là xong
Ghé tai vợ nói với chồng
Tháng ba ngày tám em không thích gì
Đói thì em đã có mì
Hoa dùng mấy bữa rồi thì… héo thôi
Thơ em cũng ối ra rồi
Em e có nữa em thời ngủ ngay
Mình ơi em thích cái này…
Em muốn mình tặng hôm nay mình à…

Thế là quà tám tháng ba
Chồng vui bèn tặng… ê a cho nàng
———–


12. Em ơi mùng tám tháng ba
Anh xin tình nguyện trông nhà cho em
Em đi thoải mái suốt đêm
Anh ngoan chỉ biết chong đèn chờ thôi
Nếu em có lỡ đứng ngồi…
Với ai anh cũng vui rồi… cho qua
Bởi vì mùng tám tháng ba
Ngày em được phép giăng hoa một lần
Nếu còn e ngại tần ngần
Thì em trông cửa để phần… anh đi.
————-
13. Mùng tám tháng ba
Có người tặng hoa
Người thì tặng ảnh
Người Sôcôla
Tôi đi ra chợ
Chả biết mua gì
Tìm về quầy chó
Mua liền con Ky
Vợ cười hớn hở
Ôm Ky vào lòng
Thế là từ đó
Nàng như quên chồng
Rồi nàng giải thích
Anh phải cảm thông
Con Ky rất thích
Sư tử Hà Đông
Tôi liền đá nhẹ vào mông
Vợ tôi thích chí má hồng rực lên
——-
14. Hôm nay mùng tám tháng ba
Anh đi ra chợ mua hoa tặng mình
Bao nhiêu hoa đẹp hoa xinh
Làm duyên vẫy gió rung rinh chào mừng
Anh nhìn nước mắt rưng rưng
Kiếm đâu được nhánh hoa rừng mình ơi?
Cô hàng hoa miệng tươi cười
- Hoa rừng khó, kiếm hoa nơi thị thành
Chán đời trở gót quay nhanh
Buồn tình anh lấy ảnh mình ra coi
Bất ngờ giật thốt : Giời ơi
Mình là hoa của lòng tôi đây mà
Vội vàng chạy thốc về nhà
Gặp mình anh sướng : Khà… khà… Hoa đây!
——
15. Lại đến ngày tám tháng ba
Mấy lời tặng vợ gọi là báo công!
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là sư tử hà đông trong nhà
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ vợ nên ông
Nhiều anh vì, vợ mất không cơ đồ.
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy.
Vợ là một chút men say
Là vườn hoa dại, làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ là khối óc, bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ, vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, vợ là mùa xuân.
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển cả bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê.
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông
Vợ là chỗ dựa của chồng
Nhiều anh dám bảo vợ không là gì.
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu
Việc nhà có vợ, công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà …
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là cát séc, vợ là ti vi
Nhiều đêm vợ hát chồng nghe
Lời ru xưa lại, vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là nội lực làm nên cơ đồ.
Vợ là thủ quỹ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh.
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô tấm thảo hiền
Cho ta thoả thích mọi miền rong chơi.
Vợ là con phật, cháu trời
Rẽ mây tụt xuống làm người trần gian
Thiêng liêng lắm, xin miễn bàn
Định nghĩa không đúng chết oan có ngày.
Mấy lời định nghĩa chưa hay
Mong em xá tội, đừng bay về trời!
Vợ ơi! ơi vợ! vợ ơi
Dẫu cho răng rụng – suốt đời anh yêu!

—–
16. Hôm nay mồng tám tháng ba
Giá hoa thì đắt, giá quà thì cao
Tiền lương tiêu hết hồi nào Thù lao,
tiền thưởng chẳng trao lễ này.
Lễ này ai nghĩ cũng hay,
đây là dịp để giải bày khó khăn…
Ai đem quà cáp kềng càng,
riêng tôi dâng tặng cho nàng thơ thôi
Hoa hồng mấy bữa héo rồi
Còn thơ thơ mãi tuyệt vời là thơ
Hôm nay mồng 8 tháng 3
Chị em hừng hực đi ra đi vào
Anh em trong bếp phều phào
Bây giờ em muốn anh vào hay ra
Chị em tủm tỉm xuýt xoa
Em thì chẳng thích anh ra tí nào
Anh em khí thế dâng trào
Vứt ngay chén đĩa ào ào xông vô Mây vờn, chớp giật, hô hô
Giường nghiêng chỏng ngã anh mô cũng đừ
Bỗng nhiên trời đất tối mừ
Anh em ai cũng ngất ngư phờ phà
Chị em tức tối kêu la
Trời ơi biết thế cưới ba thằng chồng… ha ha!!!

—–
17. Hôm nay ai đẹp bằng em
Tóc xanh da trắng lại chen môi hồng
Môi hồng da trắng tóc xanh
Anh đây chẳng hiểu là em chuyện j`
Ngó lịch anh mới e dè …
Thì ra là 8 tháng 3 lại về.

____________
18. Ngày 8/3
Em cứ ngồi ngắm hoa.
Em cứ ca cứ hát.
Anh sẽ lo rửa bát.
Anh sẽ lo quét nhà.
Anh sẽ lo giặt là.
Em uống gì anh pha.
Chợ gần hay chợ xa.
Anh lần ra được hết.
Món em ưa anh biết.
Em cứ chờ mà xem.
Em đánh phấn xoa kem.
Anh nhặt rau vo gạo.
Em ung dung đọc báo.
Anh tay nấu tay xào.
Anh tự làm không sao.
Đừng lo gì em nhé.
Tà áo em tuột chỉ.
Đưa anh khâu lại giùm.
Nho anh mua cả chùm.
Buồn mồm em cứ nếm.
Bạn gái em mà đến.
Cứ vô tư chuyện trò.
Anh tắm cho thằng cu.
Rồi anh ru nó ngủ.
Màn hình bao cầu thủ.
Nghe em hét “vào rồi”.
Hết một ngày em ơi.
24 giờ thôi nhé. 

(Khuyết danh) 

19. Nói Với Phu Nhân

Không có em đàn làm sao anh hát
Không em nhã nhạc làm sao anh ca
Cảm ơn trời có đôi ta
Cảm ơn em hóa đàn bà vì anh.
Văn Công Mỹ
 
20. Vẫn Là Em

Vẫn là em tự hôm  xưa
Áo tinh khôi níu gió đùa bước chân
Môi hồng biết níu thanh tân
Em độ lượng níu thanh xuân cho chồng.
Văn Công Mỹ

21. Đọc Thơ Nịnh Vợ

Em rưng rưng, anh rưng rưng
Biết anh giỏi nịnh, có mừng không em?
Để cho câu nịnh xuôi vần
Trái tim rướm máu trăm lần đó nghe!
Văn Công Mỹ

22. Tặng Th.

Cho dù tập tễnh làm thơ
Cũng xin liều mạng thập thò ghẹo em
Nếu tình đóng cửa cài then
Anh làm kẻ trộm bay lên hàng rào
Nếu tình sắc lẻm gươm đao
Anh làm bại tướng té nhào trước em
Nếu tình chất ngất oan khiên
Anh làm tu sĩ độc quyền cầu kinh
Chỉ lo em bị giật mình
Bao nhiêu thơ phú bỗng thình lình…bay !
Văn Công Mỹ

MT Sưu tầm
(Mail của Saigonyeuthơ)