Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

NHỚ PHỐ BÈO

(tặng TUÂN-THU/ Phố Bèo)


Có Phố nào như phố ấy không
Phố Bèo – một thuở gọi Khe Cùng
Tình duyên trôi dạt trên triền núi
Phúc phận kiên trì ở bến sông
Gió táp,mưa sa,trời đất xám
Hồn trinh, thơ bổng,nước mây hồng
Bà Đanh* ngày trước còn thua vắng
Bèo Phố giờ đây khách đến đông !

Phố Hóp ngày 8 tháng 3 năm 2013
THANH D / NGUYỄN DUY D
 
*Một ngôi chùa hoang ở Hà Nội (vắng như chùa Bà Đanh) 

ẢNH TÂN VĂN


SUY TƯ NĂM TỴ !

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

VĂN HỌC DÂN GIAN NÓI VỀ NGƯỜI VỢ

 VỢ LÀ...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  giới đàn chồng xóm Tri Ân,hầu như ai cũng có bài tặng Vợ nhân 8/3 hoặc 20/10 rồi .Song có một bài của DÂN GIAN đã được nhiều các ĐẤNG PHU NHÂN để ý - người thích,người không thích - Thanh Dạ thì cho rằng đây là bài nói về họ rất công bằng,đầy đủ các mặt . Vậy xin sưu tầm đăng lên để xin ý kiến cả 2 phía !


"Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.

Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.

Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.

Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.

Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.

Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.

Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.

CHÂN DUNG THI ĐỆ TẠ-ANH-NGOI

NGÔI - DŨNG SĨ MẶT ĐƯỜNG

 
 NGÔI THƯƠNG TRƯỜNG
NGÔI THƯ PHÁP
NGÔI BỐC BÈO

NGÔI DÊ MÈO

NGÔI THÁM TỬ

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

NHÂN NGÀY PHỤ NỮ VIỆT NAM

GỬI “ LỤC GIAI NHÂN” XÓM TRI ÂN



Lục giai nhân ; Lục giai nhân
Có giai nên mới có phần đẹp tươi
Nhân ngày các vị lên ngôi
Bọn giai ngày trước chúc lời : Thêm Giai !

Đẹp duyên , đẹp lão dài dài
Dẫu già vẫn cứ dẻo dai hơn…thừng
Nhiều niềm vui , lắm tin mừng
Ốm đau , mỏi mệt…xin đừng rước dô

Suốt ngày nghe tiếng hoan hô
Suốt đời chỉ một cơ đồ…chồng con !

Làng Hóp  05-3-2013   THANH DẠ

CHÁU GÁI LẤY CHỒNG

27 tuổi , đi lấy chồng
Cháu tôi còn thẹn ; Nhưng không khóc nhè ! *


*hai cháu đều tuổi Đinh Mão 

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

KHÁCH ĐẾN CHƠI NHÀ (THƠ GÓP)

KKThứ hai, ngày 04 tháng ba năm 2013




HẾT LÒNG PHỤC VỤ ; HẾT LÒNG XƠI !



  
Hôm nay các bạn đến thăm tôi

Gà mổ một con, lẩu một nồi (2 câu của Đỗ Đình Tuân)

Khách nọ chính danh thằng đĩ Dự

Khứa kia đích thị gã dê Ngôi (2 câu của Thanh Dạ)

Thịt rau đầy vật vô tư gắp

Bàn ghế kê cao thoải mái ngồi (2 câu của Tạ Anh Ngôi)

Chưa hết món này đòi món khác

Chủ nhà phục vụ toát mồ hôi. (2 câu của Song Thu)

5/3/2013

(Vũ Thị Song Thu chấp bút; Đỗ Đình Tuân đưa lên mạng)