Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

viết nhân ngày thiếu nhi quốc tế 1-6-2011

YÊU CON

(yêu thương tặng các con tôi)
 
Con là vốn liếng tình yêu
Của cha của mẹ chắt chiu suốt đời
Qúy con như quý ông trời
Yêu con không thể đủ lời nói ra

Bao giờ làm mẹ,làm cha
Các con sẽ hiểu sâu xa...tình này

Phố Hóp 
(nhớ ngày sinh nhật sắp tới của út VINH 18-6-1986)
 

thay lời cảm ơn XÓM TRI ÂN và NHÓM CÁNH PHƯỢNG đã đem lại những bài viết lý thú

ĐÓI
Đói cơm đói thịt là thường
Đói thông tin sẽ khó lường rủi ro...
Đói này mới thực đói to:
Cái đầu đói biết đôi giò đói đi

Phố Hóp 01-6-2011

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

THAO THỨC VỚI VỪNG TRĂNG

Ơi vừng trăng vành vạnh ngọn đa làng
Cho ta nhớ rừng già ngày ấy
Gốc cổ thụ có một dòng trăng chảy
Bạn cùng tôi ao ước phút bình yên

Bao nhiêu năm bạn ở lại trong Miền
Trong lòng đất lòng dân Nam Bộ
Tôi về quê sau những -ngày-máu-đổ
Lại trằn mình trong gian khổ vượt lên

Được yên bình tôi không thể nào quên
Năm tháng ấy có vừng trăng thao thức
Vừng trăng quê hương-vừng trăng sáng rực
Tôi một mình thao thức nhớ người xưa...

           

nhớ về Côn Sơn Chí Linh Hải Dương_Một di tích lịch sử Quốc Gia,Quốc Tế

BÃI RỄ CÔN-SƠN

Cây lăn tăn,cành lá nhỏ li ti
Hoa như tấm rắc hờ trên lá
Cây sát bên cây thành vùng lan tỏa
Một vùng-mây-màu-mạ phủ trên đồi


Bãi-Rễ-Côn-Sơn...ai đã đến rồi
Hẳn không dễ quên mùi hương Rễ
Chẳng ngào ngạt,nồng nàn,diễm lệ
Chỉ thanh hao, thanh hao, thanh hao


Hương mênh mông như thể tự trời cao
(Chẳng ai cắm lên bình đâu nhỉ)
Cây thanh hao chỉ quen dùng làm Rễ
Quet sân thềm và để chùi chân


Cây thanh hao vốn dĩ rất thân gần
Gắn bó với đời ta từ nhỏ
Sao ta chẳng hiểu gì-ta chẳng nhớ
Có thanh hao ta ở sạch nhiều hơn


Có lẽ nào không nói hàm ơn
Cái chổi rễ nhọc nhằn cam chịu
Cây thanh hao cành mềm,lá yếu
Đã cho mình thấu hiểu nghĩa đời hơn?
     *tương truyền rằng Bãi Rễ Côn Sơn
là do bà ngoại Nguyễn Trãi trồng cho dân
làm chổi quét nhà và để đuổi muỗi

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

ĐI TÌM NGƯỜI ĐẸP



Bây giờ em đang ở đâu
Để tôi tìm đến bạc đầu chồn chân
Em ở xa hay ở gần
Đã bao giờ có một lần biết tôi

Đi trong thăm thẳm cõi người
Tưởng là đã gặp được rồi .Lại không
Lung linh màn nước trên đồng
Cơn mưa ập đến : Cầu vồng tan ngay

Vội vàng nắm chặt bàn tay
Ơ kìa giọt nắng ra ngoài –còn đâu
Hình dung em ở trong đầu
Nét thì mờ nhạt,sắc mầu lơ mơ

Dẫu thành một gã ngẩn ngơ
Thì anh cũng chẳng bao giờ nguôi em …

NGỌC LAN HOA





Ngọc lan – hoa trắng nõn nà
Hương thơm sực nức trong nhà ngoài sân
Lên ban cúng Phật một lần
Trắng thơm thì hết,xác phần thì đen
Mong đời hoa lại hoàn nguyên
Để cho cõi Phật,xứ Thiền mãi thơm

                       Phô Hóp-rằm tháng Tư Tân Mão

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

Trân trọng đón chào nhà thơ SONG THU nhâp cư XÓM TRI ÂN CUỘC ĐỜI

Nhà thơ SONG THU đã mang về xóm TRI ÂN một CÂY DỨA ÔNG rất đẹp .THANH DẠ tôi xin góp vài cây nữa để cùng mọi người lập một vườn cây cảnh của xóm:

1. CÂY XƯƠNG RỒNG:


   Cây cành gai góc,cong queo
   Rễ bền trong chậu đất nghèo bao năm
   Không chờ vun xới,bón chăm
   Mùa nào cây cũng trổ mầm,đơm hoa
   Vô tình nào có nhận ra
   Hình hài Linh-vật ông cha tôn thờ !

2- CÂY XANH:




                                      Lá xanh -xanh đậm sắc trời
                          Rễ chằng chịt rễ,neo nơi đất lành
                          Đông tàn,lá vẫn tươi xanh
                          Bão giông vẫn vững như thành...Người ơi !



                               ,