Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

CHUYỆN CỦI LỬA...

CHUYỆN CỦI LỬA



Anh như là củi nỏ
Em như ngọn lủa hồng
Nếu tương sinh cháy đỏ
Đời bớt nhiều đêm đông

Anh là mộc dương liễu
Em là Hỏa Diệm Sơn
Chắc tình ta chết yểu
Còn đâu mà giận hờn ?

Nếu Anh là gỗ mục
Hẳn Em không thể gần
Hỏi còn đâu hạnh phúc
Khi không còn tương thân ? !


Phố Quê 7/2015 T.D

THỬ NGHE XEM SAO, HỠI CÁC NHÀ GIÁO DỤC !

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

GỬI HÁT,GỬI KA



Mắt xanh,môi đỏ,váy vàng
Cũng không đủ sức làm nàng đẹp ra
Đời cần nhất cái nết na
Dịu dàng, cở mở...mới là duyên ưa !

Phố Quê 17/7/2015
THANH DẠ NGUYỄN





Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

BÀI HAY NÊN ĐỌC (tặng các bạn nhậu)


Hoa chuối: "Thần dược" chữa nhiều bệnh hiểm

Hoa chuối: "Thần dược" chữa nhiều bệnh hiểm



Chuối là loại cây vô cùng quen thuộc với người dân Việt, không chỉ là cây trồng cho nhiều công dụng mà hoa chuối còn là thần dược siêu rẻ trị bách bệnh ngay tại nhà.



Có thể nói mọi bộ phận của cây chuối đều được sử dụng trong  thường nhật: hoa làm nộm, quả chín làm đồ tráng miệng, quả xanh làm nguyên liệu cho nhiều  như ốc hoặc ba ba om chuối đậu…, lõi thân chuối non làm rau sống, củ có thể ninh xương làm canh hoặc nấu với thịt chó, lá để gói các loại bánh trái, thân chuối làm thức ăn cho gia súc… Nhưng ít người biết rằng cây chuối còn được dùng để làm thuốc chữa bệnh , trong đó không thể không nói đến hoa chuối.
Theo dược học cổ truyền, hoa chuối vị ngọt, tính lạnh, có công dụng hóa đàm nhuyễn kiên, bình can tiêu ứ, thông kinh hoạt lạc, thường được dùng để chữa các chứng bệnh như ngực bụng đầy trướng, hay ợ chua, nôn nhiều đờm rãi, mắt hoa đầu choáng, đau tức vùng tim, rối loạn kinh nguyệt, chỉ khát nhuận phế, thông huyết mạch, lợi xương tủy… Một số cách dùng hoa chuối chữa bệnh cụ thể như sau:
Lao phổi
Hoa chuối 60g, phổi lợn 250g, hai thứ đem nấu chín ăn mỗi ngày 1 lần. Hoặc hoa chuối 100g sấy khô tán thành bột, mỗi lần lấy 20-50g hòa đều với mật ong uống, mỗi ngày 3 lần. Hoặc hoa chuối 100g, mật ong 250g, hoa chuối sấy khô tán thành bột, mỗi lần lấy 30g hòa đều với mật ong uống, mỗi ngày 3 lần.
Cơn đau thắt ngực, hồi hộp trống ngực
Hoa chuối 250g, tim lợn 1 cái, hai thứ đem hầm chín, ăn trong ngày. Hoặc hoa chuối lượng vừa đủ đem đốt hoặc sao cháy rồi tán thành bột, mỗi ngày uống 3 lần, mỗi lần 6g với nước muối nhạt.
Nhịp tim nhanh
Hoa chuối 30g, tim lợn 1 quả. Đem hoa chuối sắc trong 30 phút lấy nước bỏ cái rồi cho tim lợn vào nấu chín, ăn trong ngày.
Ăn không tiêu, đầy trướng dâng lên cổ, nôn nấc
Hoa chuối 10g đem sắc với một lượng nước vừa phải trong khoảng 10 phút, sau đó lọc lấy nước, để nguội rồi hòa với 1 chén rượu nhỏ uống. Hoặc hoa chuối lượng vừa đủ sấy khô, tán thành bột, uống mỗi ngày 3 lần, mỗi lần 6g với nước ấm.
Đau dạ dày
Hoa chuối, hoa trà ký sinh trên cây tiêu mỗi thứ 15g, sắc với một lượng nước vừa đủ trong khoảng 10 phút rồi lọc lấy nước uống. Hoặc hoa chuối 10g, gạo tẻ 30g, hai thứ đem nấu thành cháo ăn trong ngày.
Kiết lỵ
Hoa chuối 30g rửa sạch, nghiền nát rồi hãm với nước sôi uống, có thể pha thêm một chút mật ong.
Bế kinh
Hoa chuối 15g, hoa quế 5g, hoa hồng 10g, tất cả đem sấy khô, tán thành bột, mỗi ngày uống 3 lần, mỗi lần uống với rượu ngâm hoa cúc (hoàng tửu), nếu không có rượu hoa cúc thì có thể thay bằng rượu trắng.
Nhiều sữa sau sinh
Hoa chuối là một vị thuốc dân gian giúp bà bầu có nhiều sữa. Sinh con xong, chưa hết vui mừng thì mình gặp phải bao nhiêu lo lắng vì không đủ sữa cho con bú.
Một số món với hoa chuối
Đơn giản nhất là bạn có thể luộc hoa chuối sau khi đã sơ chế như ở trên. Sau đó pha nước chấm gồm chanh, tỏi, chút ớt vừa miệng, cho vào hoa chuối trộn đều rồi rắc lạc rang vào. Nếu thích có thể thêm thịt gà luộc xé nhỏ. Món này tương tự như nộm hoa chuối nhưng được nấu chín sẽ an toàn hơn cho sản phụ.
Với món hoa chuối hầm chân giò, bạn có thể thêm hạt sen vào nếu thích.
Từng ấy món với hoa chuối để thay đổi giúp cho mẹ vừa ngon miệng lại vừa nhiều sữa cho con. Vậy mẹ nào ít sữa thì hãy thử làm món vừa dân dã, vừa có lợi này nhé!
theo Khỏe & Đẹp
Bạn đọc có thể báo tin, gửi bài viết, clip, ảnh về email songkhoe@ttvn.vn để nhận nhuận bút cao trong vòng 24h.

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

TRÊN TIN VN :

Những câu chuyện có thật về luân hồi kỳ 1: Bùi Lạc Bình, em thực sự là ai?


Bui-Lac-Binh-copy[1]
Nguyễn Phú Quyết Tiến (hay Bùi Lạc Bình)
Đời người có 4 câu hỏi lớn: Ta vốn là ai? Ta từ đâu tới? Chết rồi sẽ đi về đâu? Phải chăng luật nhân quả là có thật, thiện có thiện báo, ác có ác báo? Chuyên mục văn hóa thời báo Đại Kỷ Nguyên kể lại những câu chuyện có thật, với mong muốn qua những câu chuyện nhân sinh này, mỗi người cùng suy ngẫm và có trách nhiệm hơn với cuộc sống, trân quý những ngày tháng quý giá chúng ta đang trải qua…

Thị trấn Vụ Bản, huyện Lạc Sơn (Hoà Bình) tồn tại câu chuyện khá ly kỳ. Một cậu bé cứ nằng nằng nhận mình là đứa trẻ đã chết cách đây hơn mười năm và đòi về ở với bố mẹ người đã chết. Sau khi đưa ra nhiều “bằng chứng” chứng tỏ mình là cháu bé đã chết, cháu bé đã được nhận về nuôi như một sự sống lại của linh hồn đã chết trước đó.
luan-hoi-dau-thai-o-vn-truong-hop-be-quyet-tien-image[1]
Nguyễn Phú Quyết Tiến (hay Bùi Lạc Bình) cũng đùa nghịch bình thường như bao đứa trẻ khác
Anh Tân và chị Thuận đều là cán bộ công tác tại thị trấn Vụ Bản. Anh chị kết hôn năm 1987 đến năm 1992 chị Thuận sinh cháu trai đặt tên là Nguyễn Phú Quyết Tiến, Tiến khỏe mạnh bụ bẫm và lớn lên trong sự vui mừng khôn tả. Tai họa ấp đến trong một lần ra sông chơi, Tiến chẳng may chết đuối, khi ấy cháu 5 tuổi. Lúc này chị Thuận cũng không thể sinh thêm con vì lý do sức khỏe.
Kiếp luân hồi và cậu bé tái sinh?
Con mất, vợ chồng anh Tân suy sụp. anh Tân cũng nghỉ việc, ra làm tự do. Vợ chồng anh Tân chị Thuận tưởng như sẽ phải sống với nhau trong sự côi cút không con thì một ngày đầu năm 2006, bỗng có một cháu bé tự khẳng định cháu chính là cháu Tiến, người đã bị chết đuối năm 1997!
luan-hoi-dau-thai-o-vn-truong-hop-be-quyet-tien-image4[1]
Xóm Cọi, xã Yên Phú, Huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình nằm bên bờ sông Bưởi.
Khi Tiến mất cháu đang là học sinh trường mầm non Hoa Hồng ở thị trấn Vụ Bản. Cô giáo dạy cháu Tiến là cô Đông và chính cô Đông là người đã phát hiện ra cháu Tiến đã “tái sinh” ở cháu Bình con anh Hoan, chị Dự, người trong bản. Cháu Bình sinh ngày 06/10/ 2002. Lần đầu tiên cô Đông thấy cháu Bình có những biểu hiện rất lạ, cô hỏi chuyện, cháu nói: “Cháu không muốn học ở đây, cháu muốn được học ở trường của cháu”. Cô Đông hỏi lại, “thế trường cháu ở đâu?” “Trường Hoa Hồng ở ngoài thị trấn”, cháu Bình trả lời.
Sao lại là trường Hoa Hồng, làm sao cháu biết trường đó ?”, cô Đông thắc mắc.
“Nhà cháu ở ngoài đó, nhà cháu gần nhà ông Lai”. Nghe Bình nói đến đây cô Đông sởn hết cả tóc gáy. Cạnh nhà ông Lai là nhà anh Tân và lẽ nào…Thời gian tiếp theo cô Đông âm thầm tìm hiểu và biết thêm. Một lần chị Dự mẹ cháu Bình đánh cháu vì cháu nghịch bẩn hết áo quần. Rơm rớm nước mắt thằng bé bảo:
“Mẹ đừng đánh con, bẩn áo quần thì mẹ đưa con về nhà con để con lấy”. Cho rằng lời trẻ con nói nên chị Dự không để ý. Những lần khác chị Dự có đánh Bình lại bảo “Con đã chết một lần rồi, mẹ đừng đánh con lại chết lần nữa đấy”. Sau mỗi lần bị mắng là cháu lại đòi được “về nhà”.
luan-hoi-dau-thai-o-vn-truong-hop-be-quyet-tien-image5[1]
Chị Bùi Thị Dự, mẹ cháu Bùi Lạc Bình, bên cạnh ảnh Bình khi vừa tròn 3 tháng tuổi.
Một lần cháu Bình đòi chị đưa về nhà, điên tiết chị Dự bảo “thích thì ngồi lên xe tao chở đi”. Bình ngồi sau xe bảo mẹ chở ra thị trấn, từ chợ thị trấn Bình bảo mẹ chở đến cuối sân vận động và rẽ vào phố Hữu Nghị. Đến số nhà 25, chính là nhà anh Tân, Bình xuống xe nói với mẹ “nhà con đây”. Tuy nhiên nhà đóng cửa, chị Dự lại chở Bình về. Một lần nữa, chị Dự đi chợ thi trấn và cho Bình đi cùng và đến chợ Bình lại nằng nặc đòi mẹ “đưa về nhà con”, hai mẹ con lại đến trước nhà anh Tân sau khi thấy cửa đóng then cài mẹ con lại ra về.
Mặc dù Bình nói vậy nhưng chưa bao giờ bao giờ chị Dự để ý gì vì nghĩ Bình chỉ là một đứa trẻ mới 4 tuổi. Câu chuyện thực sự “nóng” từ ngày cô Đông phát hiện ra những biểu hiện lạ ở Bình cùng với lời chị Dự kể cô Đông mới hoài nghi thực sự. Cô Đông đem chuyện kể lại với những giáo viên trong trường, trong đó có cô Phương. Là người quen biết với chị Thuận nên cô Phương đã lập tức kể lại câu chuyện ly kỳ này cho chị Thuận nghe: “Cô vào trong xóm Cọi xem sao nghe nói thằng Tiến nó “lộn” về vào cháu Bình đang học ở trường trong đó”. Cũng chẳng dám tin, chị đem chuyện kể lại với chồng, anh Tân lập tức giục vợ phải vào xem sao. Trước đây, khi cháu Tiến mới mất có một bà xem bói người Mường nói với anh rằng: “Anh đừng buồn, cháu Tiến linh thiêng lắm rồi sẽ quay về với anh thôi”. Lần khác anh đi xem bói tận Hoà Bình ông thầy cũng nói điều tương tự. Là người không tin lắm chuyện bói toán nên lúc đó anh chỉ nghĩ rằng người ta động viên mình. Thế nhưng lúc nghe vợ kể lại câu chuyện Tiến lộn về trong xóm Cọi anh Tân cũng bán tín bán nghi và phân vân liệu lời thầy bói năm xưa có chăng lại là sự thật. Anh đã quyết định phải một lần đi tìm hiểu xem sao.
Hành trình tìm lại người con đã mất
luan-hoi-dau-thai-o-vn-truong-hop-be-quyet-tien-image6[1]
Anh Tân và cậu con nuôi Bùi Lạc Bình- Nguyễn Phú Quyết Tiến.
Một ngày sau anh Tân đã cùng với chị Thuận tìm đến xóm Cọi, tìm đến nhà vợ chồng Hoan Dự. Vốn chưa biết nhau nhưng khi đến nhà anh Tân cứ làm như đã quen biết gia đình từ lâu lắm. Không nhận ra ai nhưng chị Dự, anh Hoan cũng không dám hỏi vì nhỡ đâu người quen lâu rồi mình không nhận ra nếu hỏi lại…vô duyên. Sau mấy câu hỏi thăm anh Tân bắt đầu hỏi đến cháu bé: “Thằng bé Bình đâu nhỉ bác ngắm tý xem lớn đến đâu rồi”. Chị Dự cho biết cháu đang đi chơi cùng chúng bạn, một lát sau chị Dự cũng gọi cháu về để anh Tân gặp mặt. Về đến nhà thằng bé cứ lấm lét nấp sau cảnh cửa. Anh Tân buông lời: “Có nhớ bác không, bác mua nhiều bi cho cháu đây này”. “Biết rồi, lúc nãy thấy hai người đi đầu làng biết rồi”. Nghe thằng bé nói vậy anh Tân phát hoảng. Sao nó lại biết mình vào đây cơ chứ.
Sau vài câu chuyện hai bên trở nên thân tình anh Tân ngỏ ý muốn đưa cháu Bình về nhà chơi, anh Hoan chị Dự đồng ý. Riêng thằng bé nghe nói được đi là leo tót lên xe và chiều ngay hôm đó anh Tân đưa cháu Bình về nhà mình. Trên đường về, để thử thằng bé, anh Tân dừng xe trước một ngôi nhà cao tầng bảo cháu, nhà bác đấy cháu vào đi. Lập tức Bình bảo, đây không phải, nhà ở dưới kia cơ. Đi qua rất nhiều đường trong thị trấn, anh Tân không đi theo đường chính vì muốn thử thằng bé. Ngạc nhiên là Bình cứ chỉ rành rọt và cho đến ngôi nhà anh Tân thì mới thôi.

Vừa mở cửa nhà, Bình lập tức xuống xe và chạy tót vào trong và mở tủ bới đồ đạc. Chị Dự đi cùng đã định ngăn lại vì sợ vợ chồng anh Tân đánh giá con mình thiếu giáo dục nhưng anh Tân đã ngăn lại. Mặc cho cháu Bình tìm kiếm. Anh Tân hỏi thế cháu đang tìm gì. “Tìm cái máy bay và cần cẩu”. Nghe Bình nói anh Tân giật mình vì đây là hai món đồ chơi anh đã mua cho cháu Tiến trước đây. Đến lúc cháu qua đời anh mới mang vứt đi. “Bác cất đi rồi để lúc nào bác tìm lại cho cháu”, anh nói với cháu Bình. Sau bữa cơm anh Tân bảo cháu ra xe để chở hai mẹ con về nhưng thằng bé bảo, nhà ở đây, không về đâu. Nói rồi Bình chạy vào nhà leo lên giường:
– Đây là giường con, chỗ con nằm ở đây.
– Thế cháu hay nằm thế nào?
– Con nằm thế này này. Nói rồi Bình nằm sấp xuống giường.
Nhìn cái dáng Bình nằm y như Tiến năm xưa vợ chồng anh Tân lặng người, chị Thuận chỉ còn biết úp mặt vào lưng chồng khóc sụt sùi bởi thằng bé có những cử chỉ giống con mình năm xưa quá. Trước sự tha thiết của thằng bé đêm hôm đó chị Dự đã miễn cưỡng cho con ở lại với gia đình anh Tân. Biết chuyện thằng bé, đêm hôm đó hàng xóm láng giếng kéo đến chật kín nhà. Ai cũng thử Bình bằng những câu hỏi để xem nó kể lại chuyện ngày xưa có chính xác không.
Về ở hẳn với bố mẹ kiếp trước?
thangiaocachcam29[1]
Chị Thuận, Tiến – Bình, anh Tân và bác ruột Bùi Văn Tuấn.
Đêm đầu tiên Bình ở với anh Tân chị Thuận, anh chị đã hỏi cháu rất nhiều chuyện. Hỏi chuyện… con chết thế nào, tại sao lại về trong xóm Cọi. Bình bảo: “Con cũng đã quay về nhà nhưng đến cái cống đầu ngõ có một người to lớn cứ chặn con lại rồi đuổi đi nên không vào được nhà.” Một hôm đang ở dưới chân cầu Vụ Bản, nơi Tiến chết đuối gặp vợ chồng anh Hoan đi chợ về và… Tiến theo về Xóm Cọi, “lộn” vào Bình.
Cũng đêm đó, anh Tân giả vờ gọi lớn Tiến ơi, lập tức ở trong nhà Bình dạ và còn hỏi lại: “Bố gọi gì con?”. Chỉ vào chị Thuận hỏi đây có phải là mẹ con không, cháu cũng trả lời phải. Những lời nói, những hành động rất giống Tiến đã làm cho anh Tân chị Thuận nghĩ rằng Bình chính là do Tiến “lộn” về. “Việc cháu gọi chúng tôi cũng hoàn toàn tự nhiên chẳng ai bảo với cháu cả”, anh Tân nhớ lại.
Đưa cháu Bình trả về với bố mẹ đẻ của cháu anh Tân vẫn canh canh trong lòng. Nghĩ đến chuyện thằng bè khóc lóc khi phải bắt về anh lại thương nó vô cùng, từ ngày nó đến với gia đình anh cứ nghĩ nó chính là Tiến. Thế nhưng, nó là con nhà người ta, mình nói ra không chỉ vợ chồng Hoan Dự mà cả thị trấn này sẽ nói là muốn cướp con người ta nên dựng chuyện. Bao nhiêu suy nghĩ cứ giằng xé trong con người anh Tân.
Về phần nhà chị Dự, mặc dù con cứ nằng nặc đòi ở với anh Tân chị Thuận nhưng đó là điều không thể. Anh chị lấy nhau cũng sáu năm mới có được cháu Bình, chị cũng không thể sinh được con nữa. Nhà anh Tân lại giàu có, nếu cho cháu về ở dư luận lại cho rằng mình bịa chuyện chỉ vì hám tiền.
Ba ngày hôm sau, vì nhớ thằng bé anh Tân lại vào xóm Cọi thăm cháu. Vừa thấy anh Tân, Bình đã nhảy tót vào lòng anh như người thân thiết từ lâu lắm. Mặc cho bố mẹ, bà nội vẫn đang ngồi bên cạnh. Điều ngạc nhiên là chính Bà Thỉn bà nội cháu bé nói với anh Tân: “Từ ngày thằng Bình bắt đầu bi bô tập nói tôi đã biết nó không phải người Mường mà là người Kinh. Nó nói tiếng Kinh rành rọt, điều mà chưa một đứa bé người Mường nào giống thế”. Chính Bình cũng đã có lần nói với mẹ: “Con là người Kinh, con không phải người Mường. Mẹ không đưa con về con sẽ chết”. Bà Thỉn đưa Bình đi học cháu khóc và nói: “Cháu không học trường này đâu, cháu học trường gần nhà cháu cơ, trường ở ngoài thị trấn”.
Một thời gian sau đó Bình liên tục đòi bố mẹ “đưa về nhà con” và doạ “không đưa về con sẽ chết”. Một lần Bình ốm nặng, anh Hoan chị Dự đã rất lo lắng, sợ điều thằng bé nói sẽ linh, nó sẽ chết thật. Dù được mỗi mình cháu nhưng không còn cách nào khác, cuối năm 2006 anh chị đã đồng ý cho Bình về ở hẳn với nhà anh Tân, chị Thuận. Từ ngày về với “nhà của con” Bình chơi vui vẻ và không còn bệnh tình gì nữa.
TS_Builacbinh06[1]
Anh Tân chỉ nơi cậu con trai duy nhất Nguyễn Phú Quyết Tiến đã ngã xuống sông Bưởi.
Sau khi Bình về ở với anh Tân chị Thuận, cả hai gia đình đã làm thủ tục cho nhận con nuôi. Bình được chuyển về trường mầm non Hoa Hồng nơi Tiến ngay xưa học và tiếp tục đi học. Kể từ ngày về ở với bố Tân, mẹ Thuận, Bình cũng được đổi thành tên Tiến và mang họ Nguyễn Phú Quyết Tiến, tên họ trùng với cháu Tiến con anh Tân đã chết đuối cách đây hơn 10 năm.
Chị Thuận bảo, thời gian cháu Bình về ở với vợ chồng chị, câu chuyện này đã trở thành đề tài bàn tán xôn xao. Không chỉ ở thị trấn Vụ Bản, cả tỉnh Hoà Bình đi đâu cũng nghe nói về chuyện “lộn con” có một không hai này.
Câu chuyện đi vào trang sách
Trong cuốn sách phật giáo Hương Hiếu Hạnh xuất bản năm 2007, câu chuyện về “con lộn” Tiến-Bình đã được đưa vào sách với nhan đề “Một trường hợp tái sinh ở Vụ Bản”. Cuốn sách không đưa ra sự phủ nhận hay khẳng định mà chỉ ghi nhận đó là trường hợp người thật việc thật đang hiện diện tại Vụ Bản. Và câu chuyện kỳ lạ nay cũng đã đến tai những người nghiên cứu về tâm linh. Anh Tân cho biết, nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải, Trung tâm tiềm năng con người đã nhiều lần điện thoại gặp anh chị để xin được tìm hiểu nhưng anh Tân từ chối. Anh Tân không muốn sự việc lại trở nên phức tạp thêm cho cháu nhỏ.
TS_Builacbinh07[1]
Trưởng bản Bùi Văn Tỉnh và anh Bùi Văn Hoan, bố đẻ bé Bùi Lạc Bình.
Bây giờ mỗi tuần anh Tân lại đưa Tiến-Bình về ở với mẹ đẻ của mình một lần. Dù Tiến chẳng muốn về nhưng anh Tân buộc phải làm như vậy bởi anh muốn cháu luôn biết rằng chị Dự mới là người sinh thành ra cháu. Anh Tân luôn khẳng định, Tiến giờ hoàn toàn bình thường như các bạn cùng trang lứa. Chuyện của cháu ở Vụ Bản ai cũng biết, anh cũng chẳng có ý định dấu giếm điều gì. Giờ đây mọi người đều đã quen với sự hiện diện của Tiến-Bình tại nhà anh Tân, chị Dự.
Lại ngẫm, nếu đúng quả thực có luân hồi, thì một kiếp nhân sinh như mộng thoảng, duyên nối duyên, đời tiếp đời, luân hồi chuyển thế rốt cuộc vì điều gì?
Tỉnh Mộng
Luân hồi chuyển thế mấy nghìn năm
Đến đến đi đi tại cớ gì?
Công danh lợi lộc nào giữ mãi
Thế đạo hưng suy định bởi trời
Sinh mệnh vốn là tiên thiên thượng
Thành bại trong đời mây khói bay
Thị phi vốn là ân oán trước
Đắc Pháp tỉnh mộng về cố hương

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

THƠ TRÊN FB BẠN BÈ




LÃO VÀ EM
Tặng Dung Ly

Em thích gọi anh là Lão
Hình như thế ngọt ngào hơn
Gọi anh nghe chừng khách sáo
Gọi xong lòng lại đượm buồn
Em ơi, anh cũng thích thế
Vì anh đã thật già rồi
Gọi anh cũng không trẻ lại
Anh là của ngày xưa thôi
Từ nay em cứ Lão Lão
Và anh thì cứ Em Em
Gặp nhau nói cười thoải mái
Chả cần chi phải buông rèm
Thế nên em ơi có phải
Tuyệt vời là Lão và Em!

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

TỈNH VĨNH PHÚC XÂY VĂN MIẾU THỜ AI ?


VĂN HÓA XÃ HỘI

Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử

Đăng bởi:Kim Chi07/06/2015 12:58

Trong giai đoạn kinh tế khó khăn (2011-2016), tỉnh Vĩnh Phúc đã “mạnh dạn” đầu tư xây dựng Văn Miếu để thờ Khổng Tử với số vốn lên tới 271 tỷ đồng. Việc này hiện đang gây ra nhiều tranh cãi.

Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử
Khu Văn Miếu thờ Khổng Tử hoành tráng

'Áo dài của chúng ta' lộng lẫy, kiêu sa tại Văn Miếu

Triển lãm ảnh 'Hà Nội trong tôi' tại Văn Miếu

Sự thật về "quái thú" gây xôn xao ở Vĩnh Phúc

Vĩnh Phúc: Người mẹ thừa nhận ném con xuống giếng

Công trình Văn Miếu tỉnh Vĩnh Phúc được UBND tỉnh Vĩnh Phúc phê duyệt đầu tư xây dựng từ năm 2011 và dự kiến hoàn thành trong năm 2016. Chủ đầu tư là Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Vĩnh Phúc.
Được xây dựng trên khu đất có diện tích 4,24ha tại Khu đô thị Hà Tiên (phường Liên Bảo, thành phố Vĩnh Yên), Văn Miếu tỉnh Vĩnh Phúc có tổng mức đầu tư 271 tỷ đồng với các hạng mục như: Hồ Thiên Quang, tứ trụ, cầu đá, nghi môn, đền chính, bia Tiến sỹ, gác chuông, gác trống, sân hành lễ, đại thành môn,... Trong đó, tứ trụ, cầu đá được làm bằng đá xanh Thanh Hóa, nghi môn làm bằng gỗ lim, đại thành ôn gồm 3 gian gỗ lim trang trí theo lối "cá chép vượt vũ môn",...
Trong tờ trình đề nghị phê duyệt dự án, Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Vĩnh Phúc cho rằng Văn Miếu là nơi thờ Khổng Tử - nhà tư tưởng và giáo dục lớn thời cổ đại. Các nước theoNho giáo trước đây như Trung Quốc, Triều Tiên, Nhật Bản và Việt Nam đều xây dựng Văn Miếu. Ở nước ta từ năm 1070 Nhà Lý đã cho xây dựng Văn Miếu ở kinh đô Thăng Long, đến năm 1076 cho lập Quốc Tử Giám bên cạnh Văn Miếu. Do vậy ngày nay thường nói đến Văn Miếu Hà Nội là trường đại học đầu tiên của Việt Nam.
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 1Văn Miếu tỉnh Vĩnh Phúc dự kiến hoàn thành trong năm 2016
“Ngày xưa hầu như tất cả các địa phương ở các cấp tỉnh, huyện, xã đều có Văn Miếu từ và Văn Chỉ. Ở Vĩnh Phúc là khởi đầu của Văn Miếu phủ Tam Đới đời nhà Lê. Phủ này được thành lập vào niên hiệu Quang Thuận thứ 10 (1469) đời Lê Thánh Tông. Đến năm 1822 khi tên phủ Tam Đới đổi thành Phủ Vĩnh Tường, Văn Miếu phủ Tam Đới chuyển giao cho phủ Vĩnh Tường quản lý rồi trở thành Văn Miếu của tỉnh Vĩnh Yên (nay thuộc tỉnh Vĩnh Phúc) vào đầu thế kỷ XX. Văn Miếu ở nước ta là một biểu tượng văn hóa rất độc đáo và đẹp đẽ” - văn bản của Sở Kế hoạch và Đầu tư Vĩnh Phúc nêu rõ.
Cơ quan này cho rằng việc xây dựng (tái hiện lại) Văn Miếu Vĩnh Phúc là cần thiết nhằm tái hiện, kế thừa một di tích lịch sử quan trọng (Văn Miếu phủ Tam Đới), tưởng niệm các danh nhân văn hóa đạo cao đức trọng của đất nước nói chung và Vĩnh Phúc nói riêng; tiếp nối và phát huy truyền thống hiếu học, truyền thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc, của người Vĩnh Phúc; Khuyến khích thế hệ trẻ trên đường hoàn thiện học vấn, nghiên cứu khoa học kỹ thuật xây dựng đất nước Việt Nam giàu mạnh….
Tuy nhiên theo ông Trần Mạnh Định - Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Vĩnh Phúc, trong quá trình xây dựng đã có một số tranh cãi về việc thiết kế, bài trí thờ tự bài vị Khổng Tử. Đã có ý kiến đề nghị không đưa bài vị của Khổng Tử vào thờ tại Văn Miếu. Sắp tới Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Vĩnh Phúc sẽ tổ chức hội thảo để xin ý kiến các nhà khoa học, lịch sử và cơ quan liên quan xung quanh chuyện này.
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 2Cổng vào Văn Miếu
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 3Tứ trụ
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 4Sân hành lễ
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 5Nhà bia Tiến sỹ
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 6Hồ Thiên Quang
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 7Hậu cung của Văn Miếu
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 8Một góc phía trong Hậu cung 
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 9
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 10
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 11Nhiều hạng mục được làm bằng gỗ lim với hoa văn trạm trổ cầu kỳ
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 12Gác trống
Đầu tư 271 tỷ đồng xây Văn Miếu hoành tráng thờ Khổng Tử - Ảnh 13Công trình đang trong giai đoạn hoàn thiện
Trao đổi với chúng tôi, đại diện Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Vĩnh Phúc cho biết với gần 1.000 di tích (65 di tích quốc gia) thì nguồn tiền ngân sách dành cho các di tích hiện tại của Vĩnh Phúc rất thiếu. Trước khi lập dự án xây dựng công trình này, Vĩnh Phúc đã tham khảo Văn Miếu ở Hà Nội và một số nơi khác nên trong kết cấu xây dựng có nhiều điểm tương đối giống nhau. Hai hàng bia trong Văn Miếu dự kiến sẽ khắc tên 99 cụ đại khoa, trung khoa của tỉnh Vĩnh Phúc.
Theo Thế Kha (Dantri)