Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012
Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012
TIN HỌP XÓM TRI ÂN
Như thông báo mời của BQT web/blog TRIANCUOCDOI ,sáng 15-10-2012,tại nhà hội viên mới VĂN NHÃ ở khu TƯỜNG xã VĂN AN thị xã CHÍ LINH…đã diễn ra cuộc gặp mặt hằng năm của các hội viên toàn quốc. Nội dung cuộc gặp lần này đã quyết định tái cơ cấu lại nội dung bài vở,chuyên mục của trang WEB ,đồng thời củng cố,bổ xung bộ biên tập .Cụ thể cần chia bài vở theo nhóm VĂN,THƠ,LÝ LUÂN PHÊ BÌNH ,SƯU TẦM KHẢO CỨU,NHIẾP ẢNH, VỆ SINH SỨC KHỎE,GIAO LƯU CHIA SẺ,THÔNG BÁO NỘI BỘ…Hội nghi đã nhất trí đề cử 2 hội viên VŨ THỊ SONG THU và THANH DẠ vào bộ phận giúp việc cho BQT trong việc biên tập các tác phẩm của hội viên .Có ý kiến đề nghị mỗi tuần blog lên trang 1 lần đến 2 lần – không nên ngày có nhiều,ngày không có như hiện nay . Cuộc họp đặc biệt đón được 1 thày giáo cũ thời tiểu học của TÔ HÀ sau 40 năm xa vắng. Cuộc gặp mặt giao lưu trở nên sôi nổi bởi các hội viên CCB qua các bài hát thời chống Pháp và chống Mỹ,như “5 anh em trên một chiếc xe tăng”,”Cuộc đời vẫn đẹp sao…” Cuộc họp bắt đầu từ 8h00 đến 14h00 thì kết thúc trong sự lưu luyến chia tay và hẹn gặp lại vào ngày này năm sau tại NAM SÁCH . Sau đây là một vài hình ảnh về cuộc gặp mặt XÓM TRI ÂN 2012 :
![]() |
| THẢO LUÂN CHƯƠNG TRÌNH XÂY DỰNG XÓM VĂN HÓA TRI ÂN |
Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012
VỀ HỘI XÓM CẢM TÁC
LẠI VỀ VỚI XÓM TRI ÂN
Lại về với xóm Tri Ân
Mỗi năm mỗi lượt,mỗi lần mỗi vui
Kể từ ngày ấy xa xôi
Tình xưa nghĩa cũ đắp bồi mà nên
Ngẫu nhiên mà hóa tất nhiên
Xóm đây gồm cả hai miền Bắc-Nam
Vì vàng vì bạc cho cam
Chỉ vì tình nghĩa và ham nghĩa tình
Mình yêu ta , ta yêu mình
Tri Ân là chí bình sinh mọi người
Mai Đào mãi mãi thắm
tươi
Tri Ân mãi mãi tiếng cười thân thương !
Phố Hóp 23h35’
14-10-2012 T.D
Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012
SƯU TẦM CỦA BẠN
Thơ vui: Bài thơ về Vợ

Thơ vui:
Bài thơ về Vợ
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng...
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say...
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ, Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, Vợ là mùa xuân...
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét, Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội Tướng" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm, thảo hiền
Vợ là cô Cám, hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Là chi...xin miễn luận bàn (?)
22:56 11 thg 10 2012
Thơ vui:
Bài thơ về Vợ
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng...
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say...
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ, Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, Vợ là mùa xuân...
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét, Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội Tướng" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm, thảo hiền
Vợ là cô Cám, hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Là chi...xin miễn luận bàn (?)
Cả đời lận đận vì con vì...chồng !
Nguồn : Mail của "Danh Ho"
Nguồn : Mail của "Danh Ho"
Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012
TẠ ANH NGÔI HỌA THƠ LÊ THIÊN MINH KHOA
BIỆT LY
(Hoạ nguyên vận bài:”Cảm
hoài”của Lê Thiên Minh Khoa)
Người đã bỏ đi mãi tận đâu
Để ta thương nhớ suốt canh thâu
Đêm tàn sương lạnh thêm thao thức
Trăng khuyết gió lay gợi cảm sầu
Lên núi Đá Chồng chồng đá nhớ
Ra hồ Than Thở thở than đau
Bao nhiêu nước mắt buồn ly biệt
Trông đợi người xa bạc mái đầu!
Nhân Hưng,5h ngày 11-10-2012
Tạ Anh Ngôi
(*) Xướng:
LÊ THIÊN MINH KHOA.
(*) Xướng:
LÊ THIÊN MINH KHOA.
CẢM HOÀI
Có phải đi rồi đi mãi đâu !
Người đi để lại những đêm thâu
Mòn khuya chỉ một mình em thức
Nhầu tóc còn bao nửa sợi sầu
Nhìn ngọn Chứa Chan chan chứa nhớ
Trông dòng Thương Bạc bạc thương đau
Chừ tang thương quá, thương thương lắm
Chưa thấy trùng dương đã trắng đầu!
Có phải đi rồi đi mãi đâu !
Người đi để lại những đêm thâu
Mòn khuya chỉ một mình em thức
Nhầu tóc còn bao nửa sợi sầu
Nhìn ngọn Chứa Chan chan chứa nhớ
Trông dòng Thương Bạc bạc thương đau
Chừ tang thương quá, thương thương lắm
Chưa thấy trùng dương đã trắng đầu!
LTMK
THANH DẠ HỌA THƠ LÊ THIÊN MINH KHOA
CHIA TAY MÙA HẠ
(Họa bài HẠ
CA
của LÊ THIÊN MINH KHOA)
1.
Nước mắt phượng rơi đỏ cuối đường
Mà lời tâm huyết chửa khơi thương
Thẹn thùng bối rối ngày chung lớp
Bẽn lẽn bâng khuâng buổi mãn trường
Cuối hạ lá cành xanh níu đỏ
Đầu thu hoa nụ tím xen hường
Tay trong tay ấm tình lưu
luyến
Mắt tiễn người đi dạ vấn vương
2.
Còn bao mùa phượng nở trên đường
Đưa tiễn là chia nỗi nhớ thương
Kẻ ở trông hoài nơi viễn xứ
Người đi nhớ vọng chốn ân trường
Ôi tình Chức Nữ như trời
thắm
Ôi nghĩa Ngưu Lang tựa đóa hường
Chẳng biết khi nao ngày tái hợp
Cho lòng giăng mắc nỗi tơ vương
Làng Hóp 13h25’ 12-10-2012
T.D
LÊ THIÊN MINH KHOA
HẠ CA (*)
HẠ CA (*)
I .
Chưa biết bờ môi ngọt lịm đường
Học trò đâu dám ngỏ lời thương
Ngại ngần ánh mất hôm tìm lớp
Run rẩy bàn tay buổi bãi trường
Câu chữ nhập nhòa tình với bạn
Phấn son bối rối đỏ hay hường
Chỉ hay khẽ chạm vào dư ảnh
Lơ lửng một đời mái tóc vương...
Học trò đâu dám ngỏ lời thương
Ngại ngần ánh mất hôm tìm lớp
Run rẩy bàn tay buổi bãi trường
Câu chữ nhập nhòa tình với bạn
Phấn son bối rối đỏ hay hường
Chỉ hay khẽ chạm vào dư ảnh
Lơ lửng một đời mái tóc vương...
II .
Còn không em hỡi những con đường
Hai đứa đếm hoài bước bước thương
Xao xuyến phượng hồng chiều xóm nhỏ
Ngẩn ngơ áo trắng buổi tan trường
Thư xanh đã ngả sang màu thẫm
Kỷ niệm còn nguyên vẹn sắc hường
Em có đi về trên phố cũ
Lặng nhìn phượng nở để sầu vương?
Hai đứa đếm hoài bước bước thương
Xao xuyến phượng hồng chiều xóm nhỏ
Ngẩn ngơ áo trắng buổi tan trường
Thư xanh đã ngả sang màu thẫm
Kỷ niệm còn nguyên vẹn sắc hường
Em có đi về trên phố cũ
Lặng nhìn phượng nở để sầu vương?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)























