Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

TẾT NHỚ




TẾT NHỚ
Xa quê.Tết.Rộn nhớ quê
Ở quê.Tết.Rộn mong về
Người xa
Thương ai 
không cửa,không nhà
không quê,không quán
Biết là nhớ đâu ?!
Làng Hóp 0h40’
06-02-2013  T.D

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở...XÓM





CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở…XÓM



     Tôi có ông bạn tên là Đỗ Mỗ ở Phố Bèo – con phố ở cạnh một cái ao bèo to tướng,và con phố thì nhỏ bé,bèo bọt ở ven rừng,nên gọi là phố Bèo ? Ông vừa được dân phố bầu làm tổ trưởng dân phố .Ông thì sợ,nhưng bà thì sướng, vì tự nhiên lên chức phu nhân quan Phố.Và sướng nhất là,bà sẽ được thoát tội bị ông “chọc sườn”. Tâm sự của bà đã gửi gắm vào mấy vần thơ sau đây:



     THƠ VUI TẶNG ÔNG ĐỖ MỖ

     Ngay cạnh Phố Bèo chẳng đá chơi

     Làm trai như thế cũng hơi tồi

     Dẫu rằng mũ,mão cân đai đủ

     Chỉ xếp ngang hàng lũ chíp hôi !



     Bị “khích tướng”như vậy,mà vì hèn (hay là hiền không rõ), Đỗ Mỗ lại thanh minh bằng một giọng thơ “Râu Qoạp” như sau:



     VẪN CHƯA TỒI

     Dẫu chỉ ngang bằng lũ chíp hôi

     Với “TOA” như thế vẫn chưa tồi

     Phố Bèo ngay cạnh tuy không đá

     Nhưng ở bên sườn vẫn cứ chơi.



     Thế là,người đẩy ra không được,Quan vẫn cứ bám vào . Khổ thế !

     Thấy cảnh này Nguyễn Mỗ xin bàn như sau:



     KHUYÊN ÔNG ĐỖ MỖ



     Ngay ở bên sườn hẳn dễ chơi

     “Cơm nhà,L…vợ” - đích danh tồi

     Trời cho cái chức Quan Hàng Phố

     Sao chẳng như người kiếm-chác-hôi…?



     Chẳng biết bạn tôi có “thức thời” hay không ? Xin bà con khuyên nhủ giùm !



     Làng Hóp 16h20’   04-02-2013  NGUYỄN MỖ

NHỜ CỤ TÁO QUÂN


NHỜ CỤ TÁO QUÂN
(Kính chuyển tới Ngọc Hoàng)
Vài lời trình với Ngọc Hoàng
Nhờ cụ cầm giúp lời vàng của con:
“Vợ con phải nghỉ hưu non
Từ ngày Thương Nghiệp không còn đế vương
Vì nghề Kế Toán ẩm ương
Đầu thì suy nhược,mà lương thì còm
Con thì gõ đầu trẻ con
Thâm niên thì mất – chỉ còn lương không
Con con lấy được bằng hồng
Năm năm Học-Đại chất chồng nợ nan
Ba năm xin việc để làm
“Đầu tiên” đang đợi ,nằm khàn – chưa đi
Ngọc Hoàng ơi ; Con…bí rì
Ngọc Hoàng sáng suốt – vậy thì giúp con !"
Làng Hóp 3-2-2013
(23 tháng Chạp Nhâm Thìn)
Kính nhắn
nguyenthanhda.blogspot.com

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

BIẾT RỒI, KHỔ LẮM,NÓI MÃI...!


BIẾT RỒI !...

Biết rồi
Khổ lắm
Nói mãi !

Suốt ngày đêm lải nhải
Làm ta ăn không ngon
Làm ta ngủ không yên !

Sao ngươi không hát lên
Những bài ca chiến đấu
Năm xưa ?

Sao ngươi không làm mưa
Để cho ta cày ải ?

Cứ ngày đêm lải nhải
Khoe khoang
Rằng giỏi
Rằng tài
Đánh được ai
Đấm được ai…

Giỏi thì ra giữ ĐẢO…!

Làng Hóp 12h15’ 02-02-2013  T.D

KÝ HỌA VỀ NỮ VĂN SỸ VIỆT NGA HỘI VHNT HẢI-DƯƠNG

VIỆT NGA


“Ký họa" là vài nét chấm phá về một nhân vật,chắc chắn là chưa đầy đủ,nhưng đây là một gương mặt sáng của VĂN CHƯƠNG HẢI-DƯƠNG ĐƯƠNG ĐẠI theo sự nhìn nhận của tôi.Người này đã có hơn 10 tập sách tiểu thuyết,thơ và nghiên cứu văn học,đã có bằng tiến sỹ văn chương và hiện là Tổng biên tập tạp chí Văn nghệ Hải-Dương,nhưng lại chưa được là Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam.Lạ thật ! Tôi vừa được Việt Nga tặng tập thơ  RA NGÕ NGÓNG MÂY nxb VĂN HỌC quý III năm 2012. Đây là tập sách thứ 12 hay 13 gì đó.Tôi rất thích văn phong của Tác gỉa này nên muốn giới thiệu vài bài cho mọi người cùng thưởng thức.Những bài này lấy trong tập RA NGÕ NGÓNG MÂY:

1.GHI Ở THÀNH CỔ QUẢNG-TRỊ

Những gương mặt sạm đen khói súng
Hiện lên trong ánh ảo mờ
Những ánh mắt bao năm còn khắc khoải
“Có câu này chúng tôi muốn hỏi nhà thơ”

Đất mênh mông cỏ run mềm từng sợi
Những non tơ từ máu đỏ màu xanh
Mây thành cổ từ thịt xương mà trắng
Nước Thạch Hãn từ cay đắng mà lành

Những ánh mắt bao năm còn khắc khoải
“Có câu này tôi muốn hỏi nhà thơ”
Vâng câu hỏi.Tôi chờ nghe câu hỏi
“Con người đã tìm ra cách gì để sống với nhau chưa ?”

2.VIẾT Ở YÊN TỬ

Người đã ở tột cùng danh vọng
Còn bỏ về đây sống với cỏ cây
Ta có gì đâu sao mãi còn ham hố
Chẳng dám nhìn trời Yên Tử trắng mây

3.NÀO AI BIẾT ĐƯỢC VÌ SAO

Nào ai biết được vì sao
Trời đang nắng,bỗng mưa rào rào rơi

Đang thênh thang giữa đất trời
Bỗng sa ngõ tối ma trơi lập lòe

Đang hoa thắm sắc hương khoe
Lại rong rêu đáy ao nhòe bùn vương

Đang diều đón gió muôn phương
Lại thành rác ở ven đường lắt lay

Nào ai biết được có ngày
Trái tim cũng tách làm hai vội vàng

Bây giờ có cả thế gian
Một mai chỉ nắm bụi tàn…Biết không ?

29-4-2012

Long Hóp 2h40’  02-02-2014 T.D

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

LẠI MỘT VẾ ĐỐI KHÓ



LẠI MỘT VẾ ĐỐI KHÓ

         Không hiểu ông Tạ Anh Ngôi móc ở đâu ra được một vế đối ngắn mà hóc hiểm đến thế ? Nếu không phải là sưu tầm thì cũng phải trăn trở với kinh nghiệm từng trải của cuộc sống riêng tư !
         Đây,nó đây : ĐẼO ĐÁ NÊN NGƯỜI CHO ĐÁ ĐẼO
         Cái khó lần này không phải ở chỗ các chữ đều có phụ âm đầu giống nhau (phụ âm T như trong vế ra của Song Thu – một phụ âm có nhiều nhất trong tiếng Việt,khiến mọi người khó tìm một câu có phụ âm khác để đối lại).Mà cái khó nằm ở 2 chữ đầu và 2 chữ cuối . Nó vừa biến đổi từ động từ (ĐẼO ĐÁ) thành danh từ (ĐÁ ĐẼO);mà còn mang một nghĩa ngầm nếu NÓI LÁI lại : ĐẼO ĐÁ = ĐÃ Đ...và ĐÁ ĐẼO = Đ… ĐÃ !
         Cũng như lần trước, khi tìm câu để đối Song Thu mất một buổi tối,lần này LÃO nổi cáu mất một đêm,Rồi cũng có một câu đối lại khá chỉnh .Và nghĩ rằng đến chính Tạ Anh Ngôi cũng không thể có,bởi XUẤT ĐỐI DỊ,ĐỐI ĐỐI NAN mà .             
         Đó là : LEO LẦU KHIẾN BỌ BÁM LẦU LEO*
        
         Làng Hóp 24h24’   ngày 29-01-2013 LÃO THANH
*giọng miền Trung : Lèo=Lẹo

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

SỐNG CHẬM



SỐNG CHẬM

Tuổi bẩy mốt ; Ta nhẩn nha sống chậm
Để mong ngày được cập Bến-Trăm-Năm
Bỗng giật thót, đã một thời sống gấp
“Miếng da lừa”* còn lại được bao lăm ?!

Thanh Dạ Làng Hóp  12h45  27-01-2013 T.D
*Miếng da lừa - Biểu tượng sinh mệnh của mỗi cá nhân (sống càng gấp gáp thì miếng da lừa càng teo tóp nhanh)- trong tiểu thuyết của Ô-NÔ-RÊ ĐỜ BAN-ZẮC đại văn hào nước PHÁP.